Ăn cơm xong, tôi trở về phòng ngủ.
Phòng của Mạnh Hạ ở ngay cạnh phòng tôi.
Không lâu sau, tôi nghe thấy rõ tiếng khóc của Mạnh Hạ ở phòng bên, và cả giọng dỗ dành của Mạnh Thời Thanh.
"Sau này chị ta gả cho anh, có phải em sẽ bị đuổi ra khỏi nhà họ Mạnh không?"
"Sẽ không."
"Em không thích chị ta."
Tôi siết chặt cây bút trong tay.
Mạnh Hạ nói: "Em không tin, trừ phi anh đưa con thú nhồi bông hình con nai của chị ta cho em."
Tôi quay lại nhìn con thú nhồi bông đặt trên giường.
Đó từng là món quà sinh nhật Mạnh Thời Thanh tặng tôi, tôi rất thích nó, tối nào cũng phải ôm nó mới ngủ được.
Đó cũng là món quà cuối cùng trong số những món quà Mạnh Thời Thanh tặng tôi.
Giây tiếp theo, Mạnh Thời Thanh gõ cửa phòng tôi.
Anh đẩy cửa bước vào: "Giản Sơ, em có thể cho Hạ Hạ con thú nhồi bông của em được không."
Không phải hỏi ý kiến, mà là thông báo.
Tôi thất vọng nhìn anh, mấp máy môi nhưng không nói được lời nào.
Tôi không có tư cách yêu cầu anh giữ nó lại cho mình.
Nơi tôi ở là nhà họ Mạnh, ngay cả con thú nhồi bông tôi yêu thích nhất cũng là do Mạnh Thời Thanh mua cho, tôi như một người ngoài cuộc, cố gắng hết sức để lấy lòng, chỉ để họ chấp nhận mình.
Anh không giải thích, cứ thế lấy con thú nhồi bông của tôi đi.
Vai tôi run lên.
Phòng bên cạnh vang lên tiếng reo hò: "Anh, vẫn là anh đối xử với em tốt nhất, không giống như bố mẹ lúc nào cũng thiên vị Giản Sơ!"
"Con búp bê này vốn dĩ là để tặng cho em gái."
Từng lời Mạnh Thời Thanh nói như những mũi dao đâm vào tim tôi.
Trong phòng ngủ không còn một món quà nào là của Mạnh Thời Thanh mua cho tôi nữa.
Tôi dụi mắt, tiếp tục làm bài.
Một lúc sau, Mạnh Thời Thanh quay lại phòng ngủ của tôi: "Giản Sơ, đừng giận."
Tôi tháo máy trợ thính ra, thế giới trở nên yên tĩnh.
Miệng anh mấp máy, nhưng tôi không nghe thấy anh nói gì.
Tôi không cần lời xin lỗi muộn màng của anh.
Đã quá nhiều lần rồi, tôi đã nghe quen rồi.
07.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!