Chương 99: Phiên Ngoại 6

Liên Bang bắc bộ là một thị trấn nhỏ, đến chạng vạng, mặt trời lặn xuống, Nữu Bá Ân từ trong một quán cơm bước ra. Khi vừa ra khỏi cửa, nàng vẫn còn nghe thấy bên trong có người vì dáng vẻ quái gở của nàng mà chê trách.

Mũ choàng màu xám, bất luận là kiểu dáng hay mùa tiết, đều hoàn toàn không hợp với trấn nhỏ này. Sau một thời gian ngắn, ánh mắt kinh ngạc của mọi người dần biến thành những lời thì thầm bàn tán: "Xem, kia có phải chính là cái quái nhân mà ai ai cũng nói tới từ bên ngoài đến không?"

Nữu Bá Ân cũng không bận tâm. Trong lĩnh vực Huyết tộc, nàng từng nhận đủ mọi ánh nhìn khinh thường, mà cuộc sống như thế đối với nàng vốn chẳng phải điều gì phiền muộn, cũng chưa từng đặt trong lòng.

Chỉ là hiện tại, những thanh âm lại rõ ràng truyền vào tai Nữa Bá Ân.

Bóng dáng tà trường kéo dài trên mặt đất, trong hoàng hôn càng lúc càng thêm thăm thẳm.

Nữu Bá Ân cúi đầu, không phải vì nàng để tâm đến cái nhìn của người trong trấn, mà là nàng ít có nơi nào có thể để ánh mắt mình dừng lại.

Nàng đứng trước một ngôi nhà, cạnh đó là vợ chồng già từng mở quán điểm tâm sáng, hiện tại đã đóng cửa.

Người từng dang tay giúp nàng chính là lão bản quán cơm, bởi vì quên mang chìa khóa mở kho nên mới để nàng quay về lấy.

Đêm chín giờ, sau khi quán cơm đã dọn dẹp, khóa cửa xong xuôi, nữ chủ nhân trên đường trở về có trò chuyện cùng Nữu Bá Ân.

"Ở nơi này sinh hoạt đã quen chưa?"

Nữu Bá Ân có làn da trắng đến mức hiếm thấy, môi lại mang sắc tím khác hẳn với người thường, thoạt nhìn u ám, thiếu sức sống. Vì thế, lão bản chỉ dám để nàng làm việc phía sau bếp.

Nhưng qua thời gian ở chung, người ta mới nhận ra Nữu Bá Ân là một đứa trẻ ngoan trầm lặng.

Nữu Bá Ân trước tiên yên lặng một lúc. Quen thuộc sao?

"Cũng có chút quen."

Lão bản cười cười:."Ngươi nói ngươi không có chỗ nào để đi, nhưng thực ra Liên Bang lớn như vậy, chỗ nào cũng có thể đến. Ở mãi cái trấn nhỏ này thì chẳng có lối thoát nào. Chỉ có đến thành phố lớn phát triển mới có cơ hội. Hơn nữa, nghe khẩu âm của ngươi, tuyệt đối không phải người vùng này. Nếu như ngươi vì mâu thuẫn với gia đình mà rời nhà bỏ đi, ta khuyên ngươi sớm một chút quay về, đừng khiến người nhà lo lắng."

Vì sao lại chọn thị trấn nhỏ này?

Nữu Bá Ân á khẩu, không trả lời được.

Nàng lại cúi đầu, thói quen này thường xuyên bị lão bản nhắc nhở.

Bởi đây là một trấn nhỏ ở cực bắc Liên Bang, nơi gần với lĩnh vực Huyết tộc nhất.

Trên thực tế, chỗ này cách Hi Luân đại nhân vẫn rất xa. Nhưng giống như chỉ cần nàng bước thêm một bước, Hi Luân đại nhân liền sẽ gần nàng thêm một chút.

Nữu Bá Ân trong lòng cũng rõ, bất luận nàng có tìm cách tiếp cận thế nào, giữa nàng và Hi Luân chỉ càng lúc càng xa.

Dù cho trước kia nàng luôn đi theo sau lưng Hi Luân đại nhân, thì giữa hai người vẫn tồn tại một khoảng cách lớn như trời vực.

Cứ như vậy, thời gian dần trôi qua.

Nàng và Hi Luân đại nhân, rốt cuộc đã vô duyên gặp lại.

Hi Luân đại nhân cũng không muốn nhìn thấy nàng, kẻ có thể phá hỏng kế hoạch của mình.

Nhất định là không muốn...

Ban đầu, Nữu Bá Ân cho rằng chính mình sẽ sống lang bạt, vô định. Nhưng ngày qua ngày, nàng vẫn đều đặn giúp lão bản đi chợ, mua thức ăn. Một lần rồi lại hai lần, dần dần, nàng quen thuộc với nhịp sống này.

"Nữu Bá Ân!"

Đang rửa chén Nữu Bá Ân nghe có người gọi tên mình. Phản ứng đầu tiên là lo lắng, bởi ở nơi này, ngoài lão bản ra thì không ai gọi nàng như vậy.

Khi nhìn thấy Cư Dao, chiếc chén trong tay nàng rơi vào chậu nước, Nữu Bá Ân sững người, đôi mắt xám hiện rõ vẻ kinh ngạc, chăm chú nhìn Cư Dao đang đứng sống động ngay trước mặt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!