"Tấm gương, ngươi sống lại?"
[Đúng, tôn kính chủ nhân, nhờ có ngài, ta mới có thể dục hỏa trùng sinh, tại thế gian này có thể có một vị trí.]
Cư Dao không nghĩ tới, hơn một ngàn năm trôi qua, cái đố kị chi kính này trong miệng thoại càng ngày càng nịnh hót.
Yêu mèo dựng đứng lông, cảnh giác khó chịu nhìn kỹ tấm gương, tấm gương sao lại trở nên đẹp mắt như vậy.
"Meo meo." Tiểu hắc cầu meo meo trở về, nó làm nũng ở một bên chân Cư Dao, hai chân ngắn nhỏ duỗi móng vuốt ra, tựa hồ đang đòi ôm.
Cư Dao một tay cầm tấm gương, định cúi xuống ôm lấy meo meo, thì một bên Đế Nguyệt nhìn thấy tiểu bất điểm yêu mèo, mừng rỡ kêu một tiếng, vội vàng ôm meo meo vào ngực.
"Meo meo, ngươi làm sao trở nên đáng yêu như thế? Không đúng, ngươi có phải sinh bệnh, sao lại nhỏ yếu như vậy? Có muốn không, để Ai Tư Đề xem qua một chút?" Đế Nguyệt vừa thích thú trước hình thái đáng yêu của meo meo, vừa lo lắng sức mạnh của nó bị giảm.
Động tác trên tay của nàng không thể dừng lại, yêu thích quá mức, tiểu hắc cầu quá đỗi yêu thương, hình thái này, thành nhân hình sống, nàng xem đều không thèm liếc mắt nhìn.
Meo meo không thể làm gì khác, chỉ trơ mắt nhìn Cư Dao thu tay về, tiếp tục nâng tấm gương nát đê tiện vô liêm sỉ.
"Meo meo." Tấm gương khó ưa , ta, thiên tài meo meo, tuyên bố ngươi chính là kẻ địch tối cao của ta!
Lưỡi hái với đôi mắt màu bạc cũng ẩn giấu địch ý, uổng phí nàng khi biết tấm gương "chết đi" sau quãng thời gian ngắn khổ sở. Dù sao quen biết, làm bạn ngàn năm, miệng các nàng tuy tàn nhẫn, nhưng trong lòng vẫn luôn mong nhớ nhau.
Ai từng muốn tấm gương còn dám giả chết vùng dậy?
Từ lúc Cư Dao nâng tấm gương tìm tới nàng, tầm nhìn lưỡi hái liền nhận ra tấm gương đang giả chết. Loại trò vặt này, nàng lưỡi hái chỉ cần một chút liền nhìn thấu, thậm chí không thèm làm ra hành vi đáp trả.
[Chủ nhân, ta không thoải mái. Chu vi Huyết tộc quá lớn, hi vọng ngài đưa ta đến một nơi yên tĩnh làm bạn ta.]
Tấm gương được voi đòi tiên nói vậy.
Cư Dao suy nghĩ một chút, dù sao tấm gương vừa mới khôi phục, vẫn phải dành một ít quan ái.
"Ta trước tiên mang tấm gương ra ngoài đi dạo."
"Không được!" Ba giọng nói đồng loạt vang lên, phân biệt là Đế Nguyệt, Lưỡi Hái và Mã Cát.
Meo meo không ngừng mà kêu meo meo.
Không thể! Tấm gương vọng tưởng độc chiếm Cư Dao làm chủ nhân.
Lưỡi Hái ấn lại bắp đùi, yểu điệu nói: "Chân ta không thoải mái, chủ nhân có thể chờ ta một chút, đến khi chân được rồi mới ra ngoài?"
Mã Cát không muốn rời Cư Dao, nhưng khi chú ý tới Lưỡi Hái nói chuyện, nàng vô điều kiện phụ họa, nàng Lưỡi Hái vẫn là cứu vớt đại công thần của Cư Dao mà!
Đế Nguyệt hưng phấn hô: "Ta cũng muốn đi!"
Quá tốt rồi, Cư Dao muốn ra ngoài, nàng Đế Nguyệt sao có thể bỏ lỡ cơ hội du ngoạn tuyệt vời này?
Tấm gương: Một đám cản trở gia hỏa!
[Thân ái chủ nhân, ta muốn cùng ngài đơn độc ra ngoài, được không? Ta không muốn những người khác cùng đi.]
Cư Dao vừa đang suy tư, Đế Nguyệt, tiểu loli, trợn to đôi mắt long lanh, mái tóc dài theo từng cử động rung nhẹ, "Không cần đâu, ta cũng muốn đi cùng! Tiểu mụ mụ, ta đặc biệt đến tìm ngươi ra ngoài chơi, nếu ngươi đi mà không có ta, ta phải làm gì đây?"
"Được, chúng ta cùng đi dạo Frost."
Đế Nguyệt hưng phấn nhảy lên, "Tốt nha!"
Lưỡi Hái vội vàng nói, "Ta cũng muốn đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!