Chương 8: (Vô Đề)

Snow châu.

Vừa xuống khỏi phi cơ, Cư Dao đẩy theo hai chiếc rương hành lý lớn, trên lưng còn đeo một ba lô to tướng, trông như sắp đè bẹp cả người nàng.

Đi phía trước, Bạch Nghị An quay đầu lại, không nhịn được nói,."Ngươi mang gì mà nhiều thế? Chúng ta chỉ đến đây giao lưu ba ngày thôi mà."

Nàng chậm bước lại, đi ngang hàng với Cư Dao, hạ giọng.

"Chẳng lẽ ngươi đổi ý, muốn cùng ta lén tìm tin tức?"

Cư Dao ngạc nhiên, "Nếu đã tốn vé máy bay khứ hồi, ta đương nhiên phải nhân cơ hội này đi du lịch."

"Ngươi..." Bạch Nghị An cắn răng.

Mặc cho Cư Dao lúc nào cũng truyền ra mấy tín hiệu không đứng đắn, nhưng so với người khác, nàng vẫn hiểu rõ Cư Dao hơn, cũng sẵn sàng cùng Cư Dao chia sẻ quan điểm.

"Ngươi không thấy kỳ quái sao? An Đức mời viện nghiên cứu đến huyết tộc giao lưu, vì sao không tổ chức ở Khấu Tư Đặc của hắn, mà lại chọn Snow?"

"Đáp án rõ ràng." Cư Dao nghiêm trang mở miệng.

"Cái gì?"

"Để tiết kiệm tiền vé máy bay."

"......" Bạch Nghị An đỡ trán. Quả nhiên từ miệng Cư Dao không thể mong lời tử tế.

Cư Dao đảo mắt nhìn quanh, bỗng kéo chặt áo lông vũ, cảnh giác nói.

"Ta cảm thấy có một luồng khí âm lãnh."

Bạch Nghị An lập tức căng thẳng. "Cái gì?"

"Nơi này rất lạnh, lại không có máy sưởi."

"......"

Chờ đến khi ngồi lên chiếc xe viện nghiên cứu phái đến, Bạch Nghị An liếc cái ba lô đen to sụ Cư Dao đặt xuống, không nhịn được phun tào. "Ngươi chẳng giống đi du lịch, rõ ràng là đi chuyển nhà."

Cư Dao ung dung lấy từ trong túi ra tấm bản đồ Snow mua ở sân bay, mở ra đặt lên gối."Chuẩn bị đầy đủ, mới không sợ vạn nhất."Cư Dao và Bạch Nghị An rốt cuộc vẫn chỉ là trà trộn theo, nghiên cứu viên của viện thì bận rộn đi giao lưu học tập, còn hai nàng ở khách sạn mỗi người một việc.

Bạch Nghị An suốt cả ngày chạy ra ngoài tìm kiếm tung tích mẫu thân, đến tận mười giờ tối mới trở về. Nhưng cô nàng không vào phòng mình ngay, mà ấn chuông cửa phòng Cư Dao.

Cư Dao thấy cô nàng xuất hiện cũng không quá bất ngờ. Ngoài dự đoán chính là, Bạch Nghị An lần này không nhắc gì đến chuyện Đường giáo thụ.

"Ta thấy Thu Ân," Bạch Nghị An thuận miệng nói, "nhưng không dám chắc, nên không tiến lên chào hỏi."

Cư Dao đang ngồi khoanh chân trên sô pha xem điện ảnh, đầu ngửa ra sau, lưng dán chặt vào ghế, miễn cưỡng giả vờ thả lỏng. Trong lòng lại chỉ có một câu: Âm hồn không tan.

"Ngươi hôm nay đi đâu?" Bạch Nghị An nheo mắt nhìn nàng, giọng mang theo nghi ngờ. "Có phải lặng lẽ đi tìm manh mối mẫu thân ta không?"

Cư Dao xoa sống mũi, thản nhiên đáp,

"Đương nhiên là khởi động đại nghiệp du lịch rồi."

Nàng tiện tay cầm lấy quyển 《Snow du lịch sổ tay》 đặt trên bàn trà, thao thao bất tuyệt chia sẻ những gì đã thấy nghe:

"Ta vốn kế hoạch buổi sáng đi xem cổ kiến trúc, ai ngờ ngủ một giấc tới tận 11 giờ. Xuất phát xong thì trời đã sang chiều một chút......"

Bạch Nghị An nghe xong cả đống vô nghĩa, lạnh giọng,."Cho nên ngươi vì lạc đường, rồi tiện tiện đi xem cái biểu diễn ma thuật?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!