Chương 7: (Vô Đề)

Ở ký túc xá, Từ Toàn Nguyệt thần kinh hề hề tiến đến bên tai Cư Dao: "Ngươi có cảm thấy gần đây có người lén nhìn chúng ta không?"

"Đại khái là ta nổi danh, rốt cuộc ta có tai tiếng."

Từ Toàn Nguyệt trợn mắt: "Cái kia không gọi là tai tiếng, mà là gần giống kết quả của quan tuyên. Hơn nữa Bạch Nghị An lại không hề lên tiếng làm sáng tỏ. Là nàng khinh thường, hay đã quên ngươi cùng Thu Ân, có chút tình riêng biệt luyến?"

Nhắc đến Thu Ân, gần đây quả thật không có tin tức gì. Từ sau khi nàng nói với Tu Thụy đừng đến tìm nữa, Tu Thụy vẫn tuân thủ lời hứa, chưa từng tìm nàng thêm một lần.

Cư Dao không cho rằng Tu Thụy đến Liên Bang đại học là để chuyên tâm học tập hay yêu đương. Nghĩ đến lời Tu Thụy từng giải thích với Lãnh Tư trong lâu đài Phất La Tư Đặc An Sắt, có khả năng chuyện này liên quan đến An Đức thân vương.

An Đức với vẻ thân thiết, hữu hảo thường xuyên xuất hiện trên tin tức. Tuy Cư Dao không muốn có thêm tiếp xúc với huyết tộc, nhưng mỗi lần thấy tin tức liên quan đến An Đức, nàng đều bấm vào xem, chỉ để nhìn có ai mắng An Đức hay không, coi như thay nàng xả cơn tức vì chuyện luận văn.

Từ Toàn Nguyệt rụt đầu, nhìn trước ngó sau, giọng run run."Ta cảm giác ký túc xá này hình như từng có người xông vào. Giống như có đồ bị di chuyển, thậm chí như có người trốn trong WC. Mấy ngày nay ta không dám đi WC lúc nửa đêm, sắp nhịn chết rồi."

Cư Dao cũng bị dáng vẻ khẩn trương của Từ Toàn Nguyệt làm ảnh hưởng, không khỏi đưa mắt nhìn quanh ký túc xá cũ kỹ, sờn rách mang chút "hơi thở lịch sử". Trường học giàu có mà lại không chịu sửa sang, khiến người ta càng thêm để ý.

"Ngươi gần đây có phải xem phim kinh dị không?"

Từ Toàn Nguyệt bừng tỉnh, "Hình như có."

Cư Dao thở phào, "Vậy thì không sao cả."

Từ Toàn Nguyệt đợi đến khi Cư Dao bước vào ký túc xá mới dám theo vào, liếc nhanh về phía nhà vệ sinh âm u, rồi vội vàng tăng tốc bước chân.

"Ngươi không cảm thấy ngoài chúng ta ra, trong ký túc xá này còn có một đôi mắt khác đang nhìn sao?"

Cư Dao đặt cặp xuống, ngồi vào ghế, kéo ngăn bàn ra.

Bên trong mọi thứ đều được sắp xếp ngay ngắn.

Cư Dao nhìn một lúc rồi thản nhiên nói.

"Ngươi thử xem hài kịch đi, đổi lại trình tự đại não một chút?"

Nỗi sợ hãi của Từ Toàn Nguyệt chỉ kéo dài vài phút rồi biến mất. Nàng nằm trên giường, nghiêng người lướt điện thoại.

"Ngươi định làm gì trong kỳ nghỉ đông?"

"Ta tính đi du lịch."

Từ Toàn Nguyệt lập tức ngồi bật dậy, phấn khởi, "Đi đâu?"

"Ta chưa từng đến lãnh địa của huyết tộc, nên dự định sẽ đến đó du lịch. Ngươi có kiến nghị gì không?"

Nói đến ăn chơi du lịch, Từ Toàn Nguyệt trả lời trôi chảy.

"Chỗ vui nhất thì thuộc về khu vực An Đức quản hạt Khấu Tư Đặc, nhưng ngươi ghét An Đức, vậy thì khỏi đi.

Cảnh đẹp nhất chắc chắn là Mai Phổ Ngươi, nơi đó có rừng phong đẹp nhất thế giới, nhưng mùa đông thì không thấy được lá đỏ. Những chỗ khác cũng không khác biệt nhiều lắm, chỉ mang phong cách dị vực, phong tục thì cũng đáng để tham quan. Ta kiến nghị ngươi đi Snow, vì nơi đó gần Liên Bang nhất, có thể tiết kiệm tiền vé máy bay."

Cư Dao gật đầu...

Cuối tuần, Cư Dao đến chung cư của giáo sư Đường để quét dọn vệ sinh.

Bàn ghế phủ đầy bụi, khi nàng lau sạch thì trời cũng đã sẩm tối.

Cư Dao bước vào bếp, từ trong túi lấy ra hộp cơm tiện lợi mà nàng lén mang theo.

Bắt đầu từ tờ giấy thứ ba, mới xuất hiện tin nhắn mà giáo sư Đường để lại:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!