Chương 6: (Vô Đề)

Cư Dao mơ màng cầm chuột, ấn gửi đi.

Buổi chiều bốn giờ, còn sáu tiếng nữa mới đến hạn nộp tác nghiệp.

Nàng một đêm chưa ngủ, đầu óc choáng váng.

Từ Toàn Nguyệt cũng không khá hơn, quầng thâm nặng, mí mắt trĩu xuống, ngồi trên ghế mà sắp ngủ.

"Đúng rồi, luận văn ngươi viết về cái gì?"

Cư Dao không muốn nghe thêm hai chữ "luận văn", nhưng vẫn cố gắng đáp:

"Viết về thuế quan. Chủ yếu trích dẫn các giáo sư, rồi nói thuế quan giảm là xu thế lớn, có lợi gì, đưa vài kiến nghị, ví dụ như hạ thấp thuế quan, linh tinh vô nghĩa."

Từ Toàn Nguyệt gật đầu: "Cái này xem như đề tài nóng. Ta thì viết về tiền cảnh thị trường dược phẩm gien, ít người chú ý hơn."

Vừa nhắc đến, Từ Toàn Nguyệt lại nhớ tới Đường giáo thụ mất tích:

"Ta tìm theo từ khóa, phát hiện tác giả của mấy bài liên quan chính là Đường giáo thụ. Ngươi nói nàng mất tích có khi nào liên quan đến nghiên cứu gien dược vật không?"

Cư Dao ngáp một cái: "Ai biết. Chuyện này là cảnh sát phải quản."

Từ Toàn Nguyệt thì lại hứng thú, lải nhải: "Không phải đâu, lúc tra tư liệu ta còn thấy rất nhiều tin đồn. Bọn họ nói không ít công ty, viện nghiên cứu gien dược vật đều gặp chuyện! Ví dụ như năm đó giáo sư gien học quyền uy nhất trong nước Cư Thiên Huyền cùng vợ là Diêu Thường tử nạn xe, mấy nhà xưởng dược có liên quan thì cháy."

Cư Dao cầm điện thoại, lướt màn hình.

Từ Toàn Nguyệt nói đến càng hăng, tay cũng múa theo. "Vì tư liệu trong nước thiếu, ta phải tìm đọc tài liệu nước ngoài. Ngoại văn văn hiến, đọc đến mệt muốn chết..."

Nói cả nửa ngày, nàng chỉ nghe được Cư Dao hời hợt "Ừ", sau đó thì chẳng có phản hồi nào nữa.

Từ Toàn Nguyệt ngừng kể khổ chuyện tìm tư liệu, quay sang liền thấy Cư Dao ngây người ngồi trên ghế. Chiếc điện thoại trong tay nàng rơi xuống đất, nhìn thế nào cũng giống như đã xảy ra chuyện lớn.

"Làm sao vậy?"

Khuôn mặt Cư Dao trống rỗng, cộng thêm vẻ tiều tụy vì thức trắng một đêm, phảng phất như sinh mệnh vừa bị rút sạch.

Từ Toàn Nguyệt lạnh cả sống lưng, run rẩy đưa tay quơ quơ trước mặt nàng. Cư Dao vẫn bất động, khiến nàng ta sợ đến nỗi răng cũng run lên.

"Cư Dao, ngươi có khỏe không? Ngươi làm sao vậy?"

Trong đầu Toàn Nguyệt thoáng hiện tin tức hôm qua, có người trẻ vì thức đêm học tập mà đột tử. Lẽ nào bạn cùng phòng mình cũng vì thức đêm làm tác nghiệp mà...

Nàng hoảng hốt cúi xuống nhặt điện thoại lên, vừa liếc vào màn hình, lập tức hít mạnh một hơi.

Chiều nay, vòng đàm phán hòa bình thứ tư chính thức kết thúc.

Trong nội dung đàm phán về thuế quan, hơn một trăm mặt hàng được đề cập. Ngoại trừ một số loại dược phẩm và thiết bị y tế được giảm thuế, những hạng mục khác đều không thay đổi, thậm chí còn có cái bị tăng trở lại.

Thanh âm yếu ớt của Cư Dao vang lên:

"Ngươi nói ngày mai thầy xem luận văn, có cảm thấy ta như vai hề không?"

Từ Toàn Nguyệt thương xót vỗ vai, an ủi: "Không sao đâu. Những giáo sư có lượng tải, trích dẫn cao kia mới khó xử. Không đúng... bọn họ sẽ lại thức đêm viết bài phê bình thôi."

Cư Dao ôm ngực. Đây là lần duy nhất nàng cất công đến thư viện Tát Thành tìm tài liệu để viết luận văn, vậy mà lại bị hiện thực phũ phàng tạt thẳng một gậy.

An Đức vì sao không bị ám sát thành công? Vì sao đàm phán không kéo dài thêm? Chờ thầy giáo chấm điểm xong rồi hãy đàm phán không được sao?

Thấy Cư Dao còn an toàn, Từ Toàn Nguyệt trong lòng mới dần ổn lại, bắt đầu cúi xuống đọc tiếp tin tức liên quan.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!