Lưỡi hái ô hô một tiếng, không cam lòng mà bị Mã Cát thu lại.
Cư Dao chẳng dám thở phào vì giữ được cái mạng nhỏ, trong lòng lập tức dâng lên bất an.
Yêu mèo? Lãnh Tư thật sự muốn nàng bị móng vuốt so với đao còn sắc bén kia xé xác sao?
Nàng nhanh chóng suy nghĩ, làm thế nào vừa giữ thể diện, vừa có thể đánh bại được con yêu mèo ác độc.
"Mã Cát, đem Đế Nguyệt gọi tới."
"Vâng."
Trước mắt Cư Dao dần dần hiện ra một bóng người. Khí tức tử vong chậm rãi tỏa ra, tràn vào tầm mắt nàng.
Người kia rõ ràng cầm trong tay một cây lưỡi hái so với thân thể còn cao lớn hơn, nhưng lại không hề che lấp được vóc dáng nhỏ nhắn của chủ nhân. Trái lại, toàn thân càng toát ra sát khí lạnh lẽo.
Mã Cát để lại một mái tóc nâu thẫm rậm rạp, tóc mái thật dày che khuất lông mày. Bên dưới là một đôi mắt ủ rũ, khóe mắt hơi rũ xuống, ánh nhìn đậm đặc tử khí.
Nàng giống như một binh khí lạnh nhạt chỉ biết chấp hành mệnh lệnh, lưỡi hái trong tay biến mất, thân ảnh cũng theo đó tiêu tán ngay tại chỗ.
Mã Cát vừa rời đi, nơi này chỉ còn lại Cư Dao cùng Lãnh Tư.
Cư Dao hiếm khi biết tự giác mà nắm chặt cầu sinh tâm pháp, ngôn đa tất thất.
Vì thế nàng cúi đầu, từ chiếc túi quần lớn móc ra di động.
Bạch Nghị An đã gửi tới vài tin, mắng nàng có phải cố ý hay không.
[ Bạch Nghị An: Ta nói cho ngươi, ta đã tới nam bộ rồi! Ngươi cho ta chờ! Đừng có ta vừa tới nơi thì ngươi bỏ chạy, cái đồ yêu yêu chết tiệt! ]
[ nổ súng. jpg ]
Cư Dao: [ (Nếu lúc ngươi đến ta đã chết, thỉnh ngươi thay mặt người nhà tiếp nhận phóng viên phỏng vấn. Vừa rồi ta còn cự tuyệt phỏng vấn về nghĩa cử dũng cảm, hiện tại có chút hối hận. Ngươi nhớ đưa thêm ít tiền cho người báo xã, tiền cứ lấy từ di sản của ta. Mua khung lớn nhất, rõ ràng nhất để đăng tin, ảnh chụp phải đẹp nhất. Sau khi ta chết, ảnh nhớ mosaic, tuyệt đối không thể lộ mặt ra ngoài.
Cảm ơn [hoa hồng][hoa hồng] ]
Đây là lần đầu tiên trong đời nàng được lên báo, còn được in ngay trang bìa, đáng tiếc lại là vì Huyền Thưởng Lệnh.
Nếu sau khi chết đến hai bàn tay trắng, vậy thì ít nhất lúc còn sống phải lưu lại một cái danh tiếng tốt. Cư Dao quyết tâm, nhất định phải dùng hình tượng chính diện để bước lên báo chí.
Bên kia hiển thị trạng thái "đang nhập…".
Qua vài phút, Bạch Nghị An mới gửi tới một tin nhắn:
[ Ngươi làm sao vậy? Đừng làm ta sợ! Ta sẽ không mắc mưu bị lừa đâu! Ngươi đừng tưởng trang bộ dạng đáng thương là có thể giành được đồng tình của ta! ]
Bạch Nghị An: [ Ngươi rốt cuộc phạm phải chuyện gì? Có phải thông đồng với đàn ông có vợ? Hay là một chân đạp nhiều thuyền nên mới bị người ta giết? ]
Cư Dao: [ Ta… là vì bảo hộ thiếu nữ vô tội, chủ động dẫn dụ hung tàn dã thú đi chỗ khác, bất hạnh gặp nạn. ]
Bạch Nghị An: [ Bên cạnh ngươi còn có người sao? Tình nhân của ngươi đâu? ]
Cư Dao: [ Chờ một chút, ta phải giải quyết sát khí trước đã. ]
Nói xong, Cư Dao cẩn thận đem bảo bối di động cất lại vào túi quần, ngẩng đầu nhìn thẳng về phía Lãnh Tư, người vừa mới bộc lộ sát khí.
Sắc mặt Lãnh Tư so với vừa rồi còn lạnh hơn mấy phần, tựa như thời tiết sáng nay biến đổi thất thường.
Nàng từ trên cao cúi xuống nhìn, ánh mắt áp lực như muốn nghiền nát. Cư Dao lại ngoan ngoãn ngẩng đầu, chăm chú nhìn vào đường cằm tuyệt mỹ của Lãnh Tư.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!