Chương 4: (Vô Đề)

An Sắt thổi gió lạnh trong hoa viên, quanh đi quẩn lại. Lãnh Tư chẳng hiểu vì sao vẫn còn ở lâu đài, Hi Luân thì chỉ toàn châm chọc mỉa mai hắn, còn Tu Thụy lại đi nuông chiều cái nhân loại kia đến mức ăn no nê.

Gió lạnh khiến tâm tình An Sắt hơi bình ổn xuống. Hắn nghĩ nên nhìn về mặt tích cực, ít nhất Lãnh Tư đại nhân chưa hạ lệnh trừng phạt hắn.

Dưới tán bạch dương cao ngất, An Sắt dừng bước, rồi bất chợt rẽ vào rừng cây. Vừa đến nơi, hắn xoay người, vung tay tóm gọn một bàn tay nam nhân đang nắm chặt hòn đá lớn.

Ánh mắt hắn khóa chặt Tu Thụy đang đứng cách đó không xa, cười nhạo xen lẫn phẫn hận: "Tu Thụy, ngươi vì người trong lòng mà làm ra trò ấu trĩ này? Thật nghĩ một cục đá là có thể đánh trúng ta sao?"

Lời mỉa mai còn chưa kịp rơi xuống, một bóng trắng từ trên cao bổ nhào xuống, chuẩn xác giáng thẳng l*n đ*nh đầu đắc ý của An Sắt.

Trong tay còn nắm hòn đá vừa bị ném xuống đất, An Sắt đau đến ôm đầu. Vừa ngẩng lên đã thấy người khởi xướng từ cửa sổ lầu hai vẫy tay trêu chọc.

Hung khí một ấm trà vỡ tan trên đường lát đá cuội, quai và miệng đều gãy, thân ấm tinh xảo rạn ra mấy đường nứt.

Thấy cảnh này Tu Thụy mới chợt hiểu. Thì ra Cư Dao cố ý khiến An Sắt phân tâm, khi hắn còn mải tự mãn hay phẫn nộ thì sẽ không để ý đến những việc khác. Huống hồ, cú ném bất ngờ ấy lại chuẩn xác đến ngoài dự liệu.

An Sắt giận dữ chửi ầm lên: "Đừng tưởng có Tu Thụy che chở thì ta sẽ bỏ qua cho ngươi! Chờ đó, ta lập tức lên bắt ngươi xuống!"

Còn dám vẫy tay khiêu khích hắn, rõ ràng là coi thường hắn đến cực điểm!

Vừa mắng, hắn vừa xông thẳng vào lâu đài, ngang qua Tu Thụy cũng không quên buông lời hằn học.

Nhưng vừa đặt chân lên lầu hai, đập vào mắt hắn chính là Hi Luân và khuôn mặt băng lãnh của Lãnh Tư.

An Sắt tức thì như nuốt phải ách dược, mắng chửi còn dang dở liền cứng ngắc, hai môi gắt gao dính chặt lại.

"An Sắt, mùa đông hồ nước không có ếch xanh sao?"

Vì cớ gì phải thay đại ếch xanh kêu loạn?

Lời lẽ cay nghiệt khiến An Sắt như muốn giả chết, lắp bắp mở miệng:

"Lãnh Tư đại nhân, ngài hiểu lầm rồi. Là cái nhân loại ngu ngốc kia mở cửa sổ ném đồ xuống, ta tuyệt đối không phải cố ý quấy rầy đến ngài."

Hi Luân cười nhạo không chút lưu tình:

"Đến lý do như vậy ngươi cũng bịa ra được? Dù cho là thật, tiểu nhân loại kia có thể ném trúng ngươi, chẳng qua chứng minh ngươi vô năng mà thôi. Ngươi còn dám lấy cớ đó mà muốn tự h* th*n phận đi giáo huấn nàng? Với phản ứng chậm chạp này của ngươi, nếu An Đức mà biết, chỉ sợ còn cười khoái trá, cho rằng bên cạnh Lãnh Tư đại nhân chỉ còn lại kẻ vô dụng."

An Sắt nghẹn khuất, mặt tức đến sưng đỏ như gan heo.

"Tỷ tỷ, tới lâu đài ta ngồi một chút đi. Ngươi như thế nào lại mang Tu Thụy tự mình tới nơi này? Ta nhớ rõ ngươi luôn khinh thường thẩm mỹ của An Sắt." Hi Luân hỏi.

Lãnh Tư bỗng ngẩng đầu, hướng thang cuốn xoay tròn nhìn lại.

Nhân loại kia, vừa rồi đang lén nhìn...

Đến Tát Thành thì đã là chạng vạng.

Mặt trời lặn xuống, lúc tan tầm cao phong kỳ, đường phố chen chúc chật như nêm.

"Ngươi còn lo lắng sao? Đừng sợ, nơi này đã an toàn rồi, An Sắt cũng sẽ không phái người đến bắt ngươi nữa." Thấy Cư Dao thất thần nhìn ra ngoài cửa sổ, Tu Thụy ôn hòa an ủi.

Cư Dao chỉ khẽ mấp máy môi: "Ngươi không hiểu, ngày mai buổi chiều ta còn phải khảo thí, ôn tập còn chưa kịp."

Còn có một thiên luận văn cùng mấy phần tác nghiệp khác.

Tu Thụy khóe miệng giật giật. "Cái này... đêm nay với sáng mai vẫn còn kịp ôn mà."

Cư Dao vẻ mặt hoảng hốt:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!