Chương 32: (Vô Đề)

Cư Dao nhíu mày, chậm rãi mở mắt.

Tầm nhìn từ mơ hồ dần trở nên rõ ràng, phía trước không xa là một thân ảnh đứng thẳng, đường nét hiện lên rõ rệt.

"Mỹ nhân?" Cư Dao chống một tay lên sofa, hơi ngạc nhiên, "Ngươi tới cứu ta?"

Lãnh Tư lạnh lùng liếc sang, ánh mắt hờ hững như thể nhìn một kẻ vô cư ngủ gục ven đường.

Rõ ràng là hưởng thụ đãi ngộ khác hẳn tù phạm, vậy mà còn dám lớn gan dùng chữ "cứu".

Đáng cười hơn, một nhân loại ngu xuẩn lại vọng tưởng Lãnh Tư thân vương sẽ ra tay cứu giúp, khi chính bản thân nàng đã lén xâm nhập vào lãnh địa tư hữu này.

Đúng là kẻ si nói mộng.

Từ ánh mắt lạnh nhạt kia, Cư Dao mơ hồ cảm nhận được một thứ cảm xúc khó lý giải. Nàng hiểu, động tác tiếp theo của đối phương tuyệt đối không phải mang mình rời đi, thậm chí còn có thể bỏ mặc mặc nàng tự sinh tự diệt.

"Không phải tới cứu ta?" Cư Dao vội vàng đổi giọng mềm mỏng, mày hơi chau lại, trông đáng thương đến cực điểm, "Vì sao chứ? Ta chỉ là lạc đường, rồi vô tình đến đây, sau đó bị một con tiểu la... đội mũ đỏ giam giữ. Nếu ta bị chết đói ở chỗ này, ngươi có thấy khổ sở không?"

Nhân loại này đang kể lể bi thảm của bản thân, rõ ràng là muốn lấy đó làm cớ hòng giảm nhẹ tội lỗi chạy trốn.

Còn xa mới có chuyện khiến Lãnh Tư thân vương phải khổ sở. Khổ sở, bi thương, những cảm xúc thấp kém ấy làm sao có thể xuất hiện trên người nàng.

Dù vậy, việc tiểu nhân loại này biết lựa lời nói, khéo léo xuống nước, lại hiếm hoi tỏ ra thức thời, ít nhiều cũng khiến sự bất mãn trong lòng Lãnh Tư dịu bớt.

Nhân loại bị cấm đặt chân vào Phất La Tư Đặc, lưu giữ kẻ này nơi đây tức là đi ngược lại ý chí của Lãnh Tư thân vương.

Khi Lãnh Tư nghĩ đến đó, Cư Dao ngước nhìn mỹ nhân với gương mặt thờ ơ, đoán nàng đang không vui. Thế là Cư Dao quyết định không tiếp tục quấy rầy, rốt cuộc tâm tình mỹ nhân thay đổi thất thường, khó đoán như thời tiết.

Cư Dao thoải mái xoay người trên sofa. Cho dù chỉ là chiếc sofa trong tầng hầm, ngồi hay nằm đều không kém gì đặt giữa đại sảnh.

Nhân loại ti tiện kia cứ thế mà ngủ lại, trong đầu còn tính toán chuyện phải rời khỏi Khắc Lí Tư Thác Bảo. Lãnh Tư nhanh chóng lướt qua ký ức, cân nhắc xem nơi này có sinh vật nào đáng để tiểu nhân loại lưu luyến hay không.

Đế Nguyệt.

Nếu ngay cả một tiểu hài tử không biết học hành như Cư Dao cũng để mắt tới nó, vậy thì Lãnh Tư cảm thấy hoàn toàn có thể đem yêu mèo và tiểu nhân loại giam giữ chung một chỗ. Yêu mèo nhất định sẽ rất nhớ nàng.

Cư Dao thì hoàn toàn không biết Lãnh Tư đã sắp xếp yêu mèo làm bạn cho mình. Nàng chỉ mải mê tận hưởng sự thoải mái của việc nghỉ ngơi.

Một lúc sau, Cư Dao chậm rãi mở mắt, phát hiện Lãnh Tư vẫn đứng nguyên tại chỗ, vẻ lãnh đạm và kiêu ngạo, dường như đang chờ nàng chủ động lên tiếng.

Cư Dao đưa tay vẫy vẫy, "Ngươi có phải muốn ta trở về?"

Lãnh Tư nét mặt lạnh đi thấy rõ, từng chút một đông cứng lại.

Ý nghĩ hoang đường. Một câu của nhân loại này, từ chữ đến ý, đều sai đến mức nực cười.

Không nghĩ. Cũng không phải trở về.

"Không phải sao?" Cư Dao rụt tay lại, một tay gối đầu, một tay đặt dưới thân, lười nhác nói, "Vậy thì thôi."

Chốc lát sau, hơi thở của Lãnh Tư biến mất.

Cửa đá nặng nề của tầng hầm bị đẩy ra, vang lên tiếng ầm ầm nặng nề.

Tiểu loli cùng một huyết tộc khác bước xuống.

Cư Dao chậm rãi ngồi dậy, cánh tay chống đỡ có chút tê mỏi.

"Bà bà, đây chính là nhân loại tự tiện xông vào."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!