Chương 30: (Vô Đề)

Lãnh Tư xoay người rời đi, trở lại phòng ngủ chính.

'Tiểu nhân loại thật sự gấp gáp, không chờ nổi mà muốn để thế nhân dựng bia mộ cho mình.'

Giấc ngủ đối với Lãnh Tư chỉ bổ sung được chút tinh lực nhỏ nhoi. Trên giường, ngủ chỉ là một hình thức nghỉ ngơi đơn giản, vốn không phải phương thức nàng thường chọn, quá vô dụng.

Nàng cũng không có ý định đi tìm kẻ nhân loại kia. Một kẻ háo sắc thì liên quan gì đến thân phận cao quý của Lãnh Tư thân vương?

Lãnh Tư vén chăn, ngồi xuống mép giường.

Chưa đầy hai mươi bốn giờ trước, tiểu nhân loại còn cảm động đến rơi nước mắt, hướng về phía nàng mà bày tỏ sự sùng bái.

Vậy mà giờ đây lại bỏ trốn, biến mất không để lại bóng dáng. Hành vi đáng khinh, ti tiện đến nực cười.

Nàng quyết định bước vào trạng thái ngủ nông, để mặc tiểu nhân loại kia ở ngoài tự sinh tự diệt.

'Hoặc cũng có lẽ tiểu nhân loại đã gặp nguy hiểm.'

Lãnh Tư nằm trên giường.

"Bất quá, chuyện này cùng Lãnh Tư thân vương không hề liên quan."Cư Dao ở lâu đài A Tháp Lạp đã cùng Na Lệ Tháp hàn huyên rất nhiều chuyện về Snow và Phất La Tư Đặc.

Na Lệ Tháp cũng từng nghe qua truyền thuyết đáng sợ về Hắc Sâm Lâm. Trước kia, khi Phất La Tư Đặc phân chia lãnh thổ, Snow được giao cho A Tháp Lạp thân vương quản hạt, còn Hắc Sâm Lâm thì trở thành một ranh giới phân chia quan trọng nhất.

Na Lệ Tháp đưa cho Cư Dao xem một bức bản đồ ghi lại Snow cùng Phất La Tư Đặc.

Cư Dao phát hiện, tận cùng phía cuối của Hắc Sâm Lâm chính là Phất La Tư Đặc.

Thế nhưng, khi đi nhặt củi lửa, nàng đã vòng quanh Hắc Sâm Lâm vài lần mà vẫn không nhìn thấy con đường dẫn thẳng đến Phất La Tư Đặc. Mọi chuyện đúng hệt như lời Hách Tẫn từng nói: ban ngày, bất kể đi thế nào cũng có thể ra khỏi rừng, nhưng một khi đêm xuống, thì tuyệt đối không thể rời khỏi Hắc Sâm Lâm.

Sở dĩ gọi là Hắc Sâm Lâm, là bởi vì khi đứng từ những ngọn núi cao thuộc Snow hoặc Phất La Tư Đặc nhìn xuống, cả cánh rừng linh sam kia thoạt nhìn đen đặc một mảnh. Thế nên trong dân gian, người ta liền gọi nó bằng cái tên ấy.

Cư Dao cho rằng trong khu rừng này tất có huyền cơ ẩn giấu. Nếu kiên nhẫn tìm kiếm, có lẽ nàng sẽ phát hiện được lối đi dẫn đến Phất La Tư Đặc.

Nàng chọn một phương hướng, không ngừng bước về phía trước. Chung quanh là vô số cây linh sam cao lớn, nàng cẩn thận quan sát, thân cây, đá tảng, bụi cỏ trên mặt đất, tất cả đều không hề giống nhau.

Để tránh lạc đường, Cư Dao lưu lại ký hiệu trên mặt đất, rồi tiếp tục tiến sâu hơn. Nàng giẫm qua những bụi cây thấp bé, cho dù không có lối đi rõ ràng cũng kiên quyết không đổi hướng.

Cuối cùng, nàng dừng lại trước một vách đá sừng sững.

Bất đắc dĩ, Cư Dao buộc phải đổi phương hướng, rồi vẫn tiếp tục đi thẳng.

Đi chừng nửa giờ, nàng lại bất ngờ nhìn thấy chính dấu hiệu mà mình đã lưu lại từ trước.

Cư Dao ngẩng đầu, quay nhìn con đường đã đi qua, rồi lại dõi mắt về phía xa trước mặt.

Con đường này rõ ràng nàng đã đi qua. Theo lý, lẽ ra không thể vòng trở lại.

Cư Dao ngẩng đầu nhìn trời, hoàng hôn ánh cam hồng nghiêng xuống, bóng chiều trải dài. Sắc ấm áp ấy phủ lên khu rừng lạnh lẽo, tạm thời xua đi phần nào cái giá lạnh tĩnh mịch nơi đây.

Nàng toan tính quay về theo lối cũ, nhưng thoáng cảm thấy không ổn.

Nếu phía trước cứ đi sẽ lại quay lại điểm ban đầu, vậy thì thử một lần nữa xem sao.

Trong Hắc Sâm Lâm, ánh mặt trời dần dần biến mất. Lúc nàng còn chưa kịp nhận ra, sắc trời đã lặng lẽ tối sầm lại. Đến khi ý thức được thì bầu trời đã chẳng còn ánh sáng, không trăng, không sao.

Ra khỏi cửa, Cư Dao không mang theo bất kỳ vật gì để chiếu sáng. Nhìn xa xăm, cảnh tượng trước mắt chẳng khác nào một hố đen sâu hun hút, chỉ cần bước vào, dường như sẽ lập tức rơi xuống vực thẳm vô đáy.

Bước chân nàng bất giác chậm lại. Gió đêm thổi qua, lướt lạnh trên da thịt lộ ra ngoài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!