Chương 3: (Vô Đề)

Những lời kia quả thực không thể phản bác.

An Sắt không ngu ngốc đến mức chê cười Cư Dao nói mê sảng. Mỹ mạo của Lãnh Tư vốn không có chỗ để bắt bẻ, hơn nữa huyết tộc đối cái đẹp có thứ tình cảm gần như bệnh trạng. Lãnh Tư lại càng sẽ không để bất cứ thứ gì không liên quan đến mỹ vướng lấy bản thân.

Huống hồ, nhắc tới Lãnh Tư, thì cả sự lãnh khốc, bảo thủ lẫn dung nhan đều đã được huyết tộc công nhận. Dù năm tháng trôi qua bao lâu, chưa từng có ai trong huyết tộc có thể sánh cùng nàng.

Tay An Sắt cầm khay khẽ run, hắn cúi đầu:

"Đại nhân, ta sẽ lập tức xử lý nhân loại này."

Tới nước này, hắn chỉ còn cách né tránh câu nói của Cư Dao.

Ánh mắt hắn lạnh lẽo liếc sang Hi Luân đang tỏ vẻ bàng quan. Nếu không phải Hi Luân lắm miệng làm ra cái gọi là "nhân từ", thì con người giỏi ăn nói này giờ đã sớm thành oan hồn dưới tay hắn.

Hi Luân ngẩng đầu, vừa khéo bắt gặp ánh mắt phẫn uất của An Sắt:

"Nha, An Sắt đại nhân, ngươi cũng cảm thấy tiểu nha đầu này nói đúng rồi chứ? Xem ra nàng cũng không ngốc nghếch như ta tưởng, ngươi nói đi?"

Khóe miệng An Sắt cứng ngắc kéo lên:

"Ha hả... Lãnh Tư đại nhân mỹ lệ là điều thiên hạ công nhận."

Hi Luân chỉ mỉm cười, ngoài dự liệu của An Sắt, không nói thêm lời nào. Chính sự im lặng ấy lại khiến An Sắt khó chịu.

Lãnh Tư đặt chén trà trở lại trên đĩa.

An Sắt hiểu ngay nàng đã không còn kiên nhẫn đứng phía sau nữa.

"Đại nhân, ta sẽ xử lý nhân loại này mà không lưu lại bất kỳ dấu vết nào."

Lãnh Tư xoay người, hướng về chủ vị bước đi.

Phía sau, cánh cửa vang lên tiếng bị đẩy mở.

Tiểu nhân loại yếu ớt kia, vẫn không phát ra lấy một tiếng, thậm chí chưa từng mở miệng nói một chữ.

"Mẫu thân đại nhân."

Nội sảnh vang lên một giọng nam trong trẻo.

Cư Dao đang xoa đùi tê dại, nghe vậy liền quay đầu nhìn lại.

An Sắt vốn tưởng mọi việc đã thuận lợi, đôi tay siết chặt thành quyền, nửa đường lại bất ngờ nhảy ra một Trình Giảo Kim.

"Nha, Tu Thụy tới rồi." Hi Luân hướng Tu Thụy vẫy tay, "Đã lâu không gặp."

Lãnh Tư ngồi trên ghế chủ vị, đối với nhi tử bất ngờ xuất hiện cũng chẳng mảy may để ý.

Tu Thụy thẳng bước đến trước mặt Lãnh Tư. Ánh mắt Cư Dao dõi theo hắn, nhưng từ đầu đến cuối, Tu Thụy không hề nhìn nàng, càng chẳng đoái hoài đến cơn giận đang phừng phừng trên người An Sắt.

"Xin lỗi, mẫu thân đại nhân. Chưa có sự cho phép của ngài đã tự tiện tiến vào. Chỉ là hiện tại ta có chuyện quan trọng cần bẩm báo."

Thân hình Tu Thụy cao ráo, trên đầu và vai còn vương bông tuyết vừa rơi ngoài trời. Khi hắn cúi đầu, vài hạt tuyết theo gió rơi xuống, dừng lại nơi vạt áo.

An Sắt khẽ cắn môi, thì ra Tu Thụy không phải đến để làm anh hùng cứu mỹ nhân.

Lãnh Tư thân vương không đáp lại Tu Thụy. Nhìn khí tràng hiện giờ, hiển nhiên nàng đối với Tu Thụy thiếu gia vô cùng bất mãn, nếu không đã chẳng mang hắn theo đến đây rồi lại bỏ mặc ngoài cửa.

Điều cấp bách là phải nhanh chóng đưa nhân loại này đi nơi khác xử lý, hắn tuyệt đối không muốn để bẩn thảm của mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!