Chương 29: (Vô Đề)

Đây là Khắc Lí Tư Thác Bảo.

Cư Dao cùng lò sưởi trong tường trầm mặc đối diện một hồi. Chung quanh là đồ đạc xa hoa, cổ điển, hoàn toàn khác biệt với phong cách giản lược, lưu loát của A Tháp Lạp.

"Mỹ nhân?" Cư Dao thử gọi một tiếng. Người mỹ nhân đưa nàng tới đây sau đó liền biến mất không để lại bóng dáng.

Phản ứng bất ngờ của Khắc Lí Tư Thác Bảo khiến Cư Dao chưa kịp chuẩn bị tâm lý. Bầu không khí ấm áp, thoải mái nơi này lại khiến nàng có chút không quen.

Nếu không phải trên người đang mặc bộ quần áo Na Lệ Tháp mua cho, Cư Dao còn tưởng rằng mình đã rời khỏi Khắc Lí Tư Thác Bảo, vô tình bước nhầm vào lâu đài A Tháp Lạp. Hết thảy cảnh vật trước mắt giống như một giấc mộng.

Xung quanh tĩnh mịch đen đặc, mỹ nhân không hề đáp lại.

Cư Dao men theo hành lang, đi về phía thư phòng tầng một. Nàng mở cửa ra vẫn không thấy bóng người.

Nàng bước lên cầu thang xoắn, đi vào tầng hai. Trong đại sảnh, trên bàn đặt một chai rượu vang đỏ đã uống dở. Cư Dao từng thấy mỹ nhân dùng qua loại rượu này, nhưng trên bình pha lê lại không dán bất kỳ nhãn hiệu nào, hẳn là rượu tư nhân sản xuất.

Trong lâu đài, Cư Dao chưa từng nhìn thấy hầm rượu hay phòng cất rượu nào.

Dẫm lên thảm nhung đỏ, băng qua hành lang dài, nàng lại một lần nữa đi đến trước cửa phòng ngủ chính.

"Hách Tẫn, ngươi ở đâu?" Cư Dao gõ gõ cửa, giọng mang theo do dự. "Ta muốn vào."

Nàng khẽ đẩy cửa ra. Trong phòng tối đen một mảnh, đèn chưa bật, chỉ có rèm cửa kéo ra, ánh trăng rọi qua cửa sổ, trải dài trên sàn thành những mảng bóng sáng tối đan xen.

Cư Dao đẩy cửa mở hẳn, ngay tức thì cảm nhận được hơi thở quen thuộc kia.

Mỹ nhân ở đây.

Trên giường trải ga màu xám đậm, phẳng phiu như chưa từng bị xáo động. Lãnh Tư ngồi nơi mép giường, bóng dáng chìm trong ánh sáng nhạt khiến khí tức càng thêm trầm lặng. "Sao ngươi lại đến đây?"

Nàng mở miệng, giọng điệu lại hờ hững, chẳng chút để ý.

"Tới tìm ngươi nha." Cư Dao đóng cửa, bước thẳng về phía Lãnh Tư.

Bóng dáng nàng trong ánh trăng đi trước một nhịp, đến đứng trước mặt Lãnh Tư.

"Ngươi vì sao đột nhiên mang ta về đây?" Cư Dao hỏi.

Trong bóng tối, vẫn có thể thấy rõ gương mặt trắng nõn, mái tóc bạc mượt như tơ, đuôi tóc xõa xuống, vắt ngang trên tấm nhung trải giường.

"Ngươi ở trước con mèo nhỏ yếu ớt kia, khiếp đảm sợ hãi."

Ngụ ý rất rõ ràng ta đang cứu ngươi.

Cư Dao hiểu được, khẽ cười, "Cảm ơn ngươi, mỹ nhân. Vẫn là ngươi tốt nhất, ta biết ngươi sẽ không mặc kệ ta."

Con mèo nhỏ kia lại tưởng mỹ nhân sẽ để mặc nó khi dễ chính mình, quả thật là suy nghĩ kì lạ.

'Một nhân loại nhỏ bé đáng thương, ngày thường gan lớn quen rồi, vậy mà ở trước mặt một con mèo lại sợ đến run bần bật, còn phải cầu cứu Lãnh Tư thân vương.'

'Đáng giận nhất là, tiểu nhân loại này ở thời khắc mấu chốt vẫn giữ bản tính hoa tâm, nghĩ rằng sẽ còn có người khác tới cứu nàng.'

'Không ngờ, chờ đến lúc A Tháp Lạp bận rộn xong chạy tới, ngay cả mộ chí minh của tiểu nhân loại cũng đã khắc xong.'

Lãnh Tư thậm chí đã nghĩ sẵn cho Cư Dao một mộ chí minh, "Bởi vì hoa tâm, cho nên ngươi mới có thể nhìn thấy ta ở đây."

Cư Dao cười, đôi mắt cong cong, khóe môi ngoan ngoãn mềm mại, hoàn toàn khác với tính tình thường ngày, cực kỳ giống dáng vẻ lúc nãy ngồi xổm dưới đất nghe lời.

Lãnh Tư theo trực giác biết Cư Dao sẽ chẳng nói lời hay.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!