Cư Dao bị Hi Luân đưa đến một tòa lâu đài ngoại vi.
Bầu trời dần tối sầm xuống, không khí ẩm ướt hơn ban ngày khiến nhiệt độ hạ thấp rõ rệt.
Cư Dao vội khoác thêm áo lông, nhưng vẫn cảm thấy không đủ ấm áp.
"Chúng ta đi đâu?"
Nàng nghiêng đầu nhìn Hi Luân. Gương mặt Hi Luân nở nụ cười tủm tỉm, trông hệt như một đứa trẻ nghịch ngợm đang muốn bày trò.
"Đi xem người ta cãi nhau."
Hi Luân ghé sát lại gần, mùi hương nhàn nhạt của hoa nhài thoảng quanh hơi thở Cư Dao.
Từ phía sau, Hi Luân khẽ vòng tay ôm lấy eo nàng, hơi thở phả bên tai, khoảng cách giữa hai người chỉ chừng một hai phân. Mùi hoa nhài trong không khí nhờ thế càng thêm nồng đượm.
"Đừng phát ra tiếng. Nếu bị phát hiện, hậu quả sẽ rất thảm."
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Cư Dao đã đứng trong một căn phòng lạ lẫm.
Phía sau là một tấm màn cửa sổ bị kéo ra. Cư Dao kinh ngạc quay đầu, ánh mắt lướt qua gương mặt đang cười hì hì của Hi Luân, rồi nhìn ra cảnh sắc bên ngoài.
Nàng thấy tòa lâu đài nơi A Tháp Lạp cư trú, đối diện ngay với căn phòng nàng đang đứng.
Nói cách khác, Hi Luân đã đưa nàng đến một tòa lâu đài khác, cách đó không xa, đối diện trực tiếp với nơi A Tháp Lạp ở.
Một giọng nói quen thuộc bỗng vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Cư Dao.
Nàng quay đầu lại. Ở phía trước, hai huyết tộc đang giằng co, đối mặt nhau.
Chính là Tu Thụy và Bối Lâm.
Giọng Tu Thụy kìm nén trong lửa giận: "Bối Lâm, đây là chủ ý mà ngươi dạy phụ thân ngươi nghĩ ra sao?"
Bối Lâm bình thản đáp, nét mặt không hề dao động: "Tu Thụy, sao ngươi có thể nghĩ như vậy? Ta đã nói rồi, ta hoàn toàn không biết chuyện giữa ngươi và nhân loại kia."
Tu Thụy nghiến giọng, ánh mắt sắc lạnh: "Ta không tin An Sắt
- một kẻ l* m*ng, nông nổi lại có thể nghĩ ra được chủ ý này."
Dù bị chất vấn gay gắt, Bối Lâm vẫn trấn tĩnh tự nhiên, không để lộ chút hoảng loạn hay tức giận nào.
"Tu Thụy, cảm ơn ngươi đã không coi ta là kẻ xúc động, l* m*ng. Nhưng trước đây ta vẫn luôn bận rộn giúp Đế Nguyệt chuẩn bị việc học, cùng phụ thân hầu như không có tiếp xúc. Ta cũng chỉ đến Snow mới biết chuyện giữa ngươi và nhân loại kia."
Kẻ nghe lén số một chính là Cư Dao, nghe thấy cuộc đối thoại của hai huyết tộc, liền thầm nghĩ. Chắc cũng chẳng liên quan gì nhiều đến mình.
"Phải không?" Tu Thụy bật cười lạnh, "Vậy ngươi không thừa nhận chính ngươi đã bức nàng đến khu lão quý tộc? Ngươi đơn giản chỉ muốn lợi dụng việc ở khu đó, nhân loại chắc chắn không có kết cục tốt, rồi để An Sắt giả vờ ra tay bắt nàng?"
Nghe vậy, Cư Dao lập tức ý thức được chuyện bọn họ tranh chấp lại có quan hệ cực lớn đến mình!
Bối Lâm chính là kẻ đã hiến kế cho An Sắt, đưa nàng đến khu lão quý tộc?
Bối Lâm đáp. "Ngươi làm sao lại suy đoán như vậy? Nếu thật như ngươi nói, ta muốn Nghị An tiểu thư đi tìm chết, thì sao ta còn tự mình cứu nàng ra? Ngươi phải rõ, nếu không có ta, Nghị An tiểu thư sớm đã chết thảm rồi."
Cư Dao ngẩn người, Bối Lâm đã nhận nhầm người sao?
"Được, ngươi không mượn đao giết người, nhưng thủ đoạn của ngươi còn độc ác hơn." Tu Thụy lạnh lùng, ánh mắt dấy lửa nghi ngờ. "Bối Lâm, rốt cuộc ngươi muốn làm gì? Nếu chỉ vì muốn duy trì đoạn liên hôn này, thì càng khiến ta thêm chán ghét."
Bối Lâm vẫn mỉm cười nhạt, nụ cười như treo cố định trên gương mặt, chẳng vì lời buộc tội của Tu Thụy mà lay động chút nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!