Chương 23: (Vô Đề)

Mỹ nhân tới vô ảnh, đi vô tung. Cư Dao cũng không trông cậy vào mỹ nhân có thể ở bên cạnh nàng. Ở suối nước nóng chơi một hồi, cả người từ thả lỏng chuyển sang mỏi mệt, cơn buồn ngủ liên tiếp kéo đến.

A Tháp Lạp còn tri kỷ chuẩn bị cho nàng một chiếc áo khoác lông nhung mới tinh.

A Tháp Lạp thật thận trọng, hoàn toàn không giống Caroline trong miệng người kia, trong mắt chỉ biết nghiên cứu vũ khí, đối với tình cảm lại hoàn toàn máy móc, không hiểu gì.

Cư Dao khoác lên người chiếc áo khoác đen, trên mặt lộ vẻ thoải mái. Quần áo dài đến tận cẳng chân, ống tay áo bao kín cả tay, ngay cả nửa ngón tay cũng không lộ ra.

Ấm áp là được.

Có hơi nặng, nhưng rất thoải mái.

Cư Dao rời khỏi phòng suối nước nóng, kéo mũ trùm dài. Chiếc mũ rộng khiến đôi mắt không thể nhìn rõ phía trước.

Lạnh, nhưng thật ra cũng không quá lạnh.

'A Tháp Lạp loại hành vi này quả thực vượt rào.' Lãnh Tư ở cách đó không xa nhìn thấy chiếc áo khoác rộng thùng thình trên người Cư Dao, thầm nghĩ 'Ở Khắc Lí Tư Thác Bảo căn bản không cần thứ cồng kềnh, trói buộc như vậy.'

Cư Dao đi được hai bước, sắp đến cửa sau lâu đài thì bỗng dừng lại, xoay người nhìn về phía sau.

Từ phòng suối nước nóng đến lâu đài không xa, chỉ có một ngọn đèn màu cam chiếu sáng. Phạm vi ánh sáng nhỏ, phía ngoài hoàn toàn bị bóng đêm bao phủ.

Đó là đường lên núi, không một bóng người, chỉ có những thân cây linh sam cao lớn sừng sững.

Cư Dao giơ tay, tay áo dài buông xuống tận cùng, theo động tác khua nhẹ mà vụng về lắc lư.

Lãnh Tư biết Cư Dao không thể nào nhìn thấy mình.

Chung quanh cũng không có sinh vật nào khác.

Chỉ có gió lạnh vô tình gào thét.

Cư Dao quay người lại, tiếp tục bước về phía lâu đài.

Lãnh Tư có thể tưởng tượng dưới lớp áo khoác lông dày rộng kia là thân hình mảnh khảnh.

Trong lúc vô tình bắt gặp tiểu nhân loại ở suối nước nóng, lộ ra bờ vai non mịn, Cư Dao còn nhỏ bé hơn trong tưởng tượng của nàng.

Quả thật là một tiểu nhân loại yếu ớt.

Như đóa hoa mỏng manh, trong gió lớn bất cứ lúc nào cũng có thể gặp nguy hiểm.

Lãnh Tư lấy ra đóa hồng tụ hoa hồng thu được trong đêm nay.

Nó vẫn mỹ lệ, chỉ là hương thơm đã phai nhạt đi nhiều.

Đóa hoa yếu ớt này, sinh mệnh có thể kéo dài bao lâu?Cư Dao ngủ rất an ổn. Sáng sớm bảy giờ, người hầu đúng giờ đến gõ cửa gọi nàng dậy rửa mặt dùng bữa. Một lúc sau, người hầu mới nghe thấy Cư Dao yếu ớt đáp lại -"Ta không dậy sớm như thế đâu."

Người hầu cảm thấy kinh ngạc. Nàng chưa từng thấy ai quá bảy giờ sáng còn chưa thể rời giường, kể cả huyết tộc. Không đúng, người bên trong vốn không phải huyết tộc.

Hay là nhân loại vốn không có thói quen dậy sớm?

Người hầu chưa bao giờ rời khỏi khu lão quý tộc, mấy trăm năm nay vẫn sống và làm việc trong lâu đài A Tháp Lạp, hiểu biết về thế giới bên ngoài rất ít, càng không nói đến nhân loại Liên Bang.

Sau khi truyền đạt lại lời nói quá mức của Cư Dao, A Tháp Lạp cũng không lấy gì làm bất ngờ.

A Tháp Lạp từ trước đến nay luôn dùng tiêu chuẩn làm việc và nghỉ ngơi trong quân đội để yêu cầu bản thân, sáng sớm năm giờ, khi trời còn tối đen, đã ra núi luyện tập.

"Không cần chuẩn bị sẵn cơm cho tiểu thư Cư Dao. Chờ nàng tỉnh lại rồi chuẩn bị một phần khác là được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!