Chương 22: (Vô Đề)

Lãnh Tư ở cách đó không xa, nhìn thấy Cư Dao vòng qua hết huyết tộc quý tộc nam nữ này đến huyết tộc quý tộc nam nữ khác, rồi hướng về phía nàng đi tới.

Giống như một đóa bồ công anh tung bay gieo rắc tình cảm, tiểu nhân loại này tự nhiên sẽ không lọt khỏi ánh mắt của các mỹ nhân mới.

Tùy tiện liền thông đồng với một vị tiểu thư quý tộc huyết tộc trẻ tuổi, xinh đẹp, độc thân, khiến cho đối phương đỏ mặt, tai hồng, thẹn thùng che tai, đến mức ngay cả mấy trò diễn ấu trĩ, nhàm chán của Caroline nàng ta cũng chẳng buồn chú ý.

Caroline hẳn là đang học lễ nghi trong lâu đài A Tháp Lạp. Dù có tham dự yến hội, cũng không phải để khoe mấy trò xiếc vụn vặt kia.

Mành châu thủy tinh kết từ từng giọt nước, khi xốc lên liền va chạm nhau, phát ra âm thanh thanh thúy.

Một gương mặt cười rạng rỡ bất ngờ xuất hiện trước mắt Lãnh Tư.

"Ngươi khỏe chứ, mỹ nhân."

Tiến lại gần, Cư Dao ngửi thấy trên người Lãnh Tư tỏa ra một mùi hương thanh lãnh, giống hệt như mỹ nhân Hách Tẫn trong lâu đài.

Lãnh Tư ngẩng mắt, ánh nhìn lạnh nhạt băng đồng khẽ lướt qua Cư Dao.

Tựa như đang tự hỏi, liệu kẻ nhân loại phong lưu, coi mỹ nhân chỉ như nữ tử gọi chung kia, có nhận ra được chính mình hay không.

Cư Dao ngồi xuống đối diện Lãnh Tư.

Lãnh Tư thản nhiên mở miệng, "Ngươi theo đuổi một kẻ khác loài, chẳng những không giúp nàng, ngược lại còn cùng huyết tộc khác trò chuyện vui vẻ."

Cư Dao cho rằng cái gọi là "khác huyết tộc" chính là chỉ bản thân mỹ nhân trước mặt.

"Không sao, vấn đề đều dễ dàng giải quyết. Hơn nữa, ta cũng không có bản lĩnh đối phó với Bối Lâm."

Nhân loại này thật sự chỉ vì bao biện cho thói hoa tâm của mình, hoàn toàn không phủ nhận tình cảm mê luyến trước mặt nữ tử khác.

Lãnh Tư khẽ hất mũ áo choàng, để lộ mái tóc dài còn mỹ lệ hơn cả ánh trăng.

Không đúng, nhân loại này vừa gặp Tu Thụy đã ánh mắt đưa tình, lộ rõ ý tứ mập mờ. Thật vô sỉ, ngay trước mặt Lãnh Tư thân vương mà dám làm ra hành vi tục tằng, hạ lưu đến thế.

'Nhân loại này sớm muộn gì cũng sẽ thân tử chia lìa, nguyên nhân chính là khắp nơi lưu tình.

Lãnh Tư đã sớm nghĩ cho Cư Dao một kết cục như vậy.

Cư Dao kéo túi xách ra, đặt lên đầu gối.

"Ta luôn cảm thấy mỹ nhân ngươi nhất định sẽ tới." Nàng đưa tay vào trong túi, "Vì sao ngươi lại xuất hiện ở đây?"

Mỹ nhân vốn gắn bó không rời với lâu đài nay lại bước ra. Chẳng lẽ sức hấp dẫn của buổi yến hội thân cận này thật sự lớn đến mức khó lường?

Lãnh Tư đưa mắt nhìn ra phía ngoài bức mành.

Caroline đang trình diễn tiết mục ma thuật thứ sáu, trong tay cầm một bộ bài poker.

Những người còn lại đều nín thở chăm chú, hồi hộp dõi theo nàng, chờ mong khoảnh khắc bất ngờ kế tiếp.

'Trước tiên phải giấu sẵn vật muốn biến ra, chẳng có gì đáng kinh ngạc.'

Lãnh Tư hoàn toàn không hứng thú lưu lại. Ở đây ồn ào náo nhiệt, chẳng có chút giá trị tình cảm nào, chỉ toàn là sự sùng bái mù quáng với mấy trò tiểu xảo.

A Tháp Lạp còn bị thương, hơi thở so với thường ngày đã suy yếu, thoáng có chút không ổn.

Khi chuẩn bị đi xem A Tháp Lạp, Lãnh Tư ngửi thấy một mùi hương hoa nhạt nhòa.

Cư Dao theo tầm mắt của Lãnh Tư nhìn về phía Caroline trên đài, "Ta đã nói mà, Caroline biểu diễn rất đẹp."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!