Bảo tiêu xách túi đồ uống chạy chậm trở lại.
"Ta nói cho ngươi biết, ta ở cửa hàng tiện lợi vừa nghe được khối chuyện bát quái, đều dính dáng chặt chẽ đến ngươi đó."
Lên xe, hắn tiện tay quăng cho Cư Dao một lon Coca.
Ánh mắt hắn nhìn nàng, rõ ràng như đang nhìn một kẻ sắp đi đời.
"Nghe nói Bối Lâm tiểu thư bắt được một nhân loại lòng mang ý xấu. Bên ngoài đồn rằng nhân loại kia chính là tình nhân của Tu Thụy thiếu gia." Hắn nhe răng làm mặt quỷ với Cư Dao, "A nha nha, thì ra ngươi cũng không phải độc nhất."
Khóe miệng Cư Dao khẽ giật, "Nếu ta nói ta với Tu Thụy không có quan hệ, ngươi tin sao?"
Bảo tiêu cười hắc hắc, "Ngươi xâm nhập Hắc Sâm Lâm mà vẫn bình an vô sự, khẳng định là có người che chở."
"Ngươi cảm thấy, Tu Thụy trong mắt Lãnh Tư có bao nhiêu phân lượng?"
Dựa theo nguyên tác cốt truyện, Lãnh Tư đối với Tu Thụy, người thừa kế này, đặc biệt coi trọng, tùy theo đó là càng khắc nghiệt quản thúc cùng khống chế.
Lãnh Tư sẽ không để một kẻ không nghe lời ở lại bên cạnh.
An Đức từng là Lãnh Tư đề bạt tân quý tộc, A Tháp Lạp cũng là tân quý tộc, nhưng đã đi theo Lãnh Tư từ khi nàng còn chưa trở thành lãnh tụ huyết tộc.
Trong tám đại thân vương, An Đức tuổi nhỏ nhất, dã tâm bừng bừng, nếu vượt rào, Lãnh Tư tất sẽ trừ bỏ.
Tu Thụy là người thừa kế duy nhất trước mắt của Lãnh Tư, sau khi hắn minh xác tỏ rõ bản thân yêu một nhân loại, Lãnh Tư liền có tâm tư phế bỏ người thừa kế này.
Tu Thụy còn có một "muội muội", là người Lãnh Tư bồi dưỡng thành đệ nhị thừa kế, chỉ là đại đa số huyết tộc không coi nàng là ứng cử thừa kế.
"Phân lượng? Đương nhiên rất nặng......" Lời còn chưa dứt, bảo tiêu lại nghĩ tới, kẻ dám cả gan mơ ước Lãnh Tư cầm tù mỹ nhân nhân loại, cho dù có Tu Thụy thiếu gia che chở, sinh mệnh cũng vẫn treo lơ lửng bên mép nguy hiểm. Không đúng, nếu Tu Thụy biết chuyện này, e rằng hắn sắp điên mất rồi.
"Có tin tức gì về nhân loại kia không?" Cư Dao hỏi.
"Cái này ta không rõ, chỉ nghe nói là một nữ tử nhân loại rất trẻ, dùng vài thủ đoạn nhỏ lén trà trộn vào. Bởi vì diện mạo xa lạ, lại khắp nơi dò hỏi, nên có huyết tộc sinh nghi rồi báo lên. Kết quả, Bối Lâm tiểu thư phái người tới bắt nàng mang đi."
Cư Dao khẽ nhíu mày, vặn nắp chai Coca.
Đa phần khả năng chính là Bạch Nghị An.
"Caroline còn chưa tới đón ngươi sao?" Bảo tiêu ngả người trên tay lái, có chút nhàm chán.
"Nàng nói nàng bị ép phải học lễ nghi, lão quý tộc thật sự coi trọng lễ nghi đến vậy sao?"
Bảo tiêu đảo mắt, "Ta hạng bình dân như ta không dám tùy tiện bình luận, nhưng Phất La Tư Đặc quả thật rất coi trọng lễ nghi. Lãnh Tư đại nhân chán ghét huyết tộc thô lỗ, thiếu thẩm mỹ. A Tháp Lạp thân vương thì ngược lại, chẳng mấy quan tâm đến lễ nghi. Bởi vậy, quý tộc Snow đời này nối tiếp đời kia... ách, càng lúc càng giống bình dân."
Cư Dao đối với A Tháp Lạp thân vương vốn không có nhiều ấn tượng, trong nguyên tác cũng chẳng được miêu tả bao nhiêu.
Vì sao một kẻ luôn say mê nghiên cứu vũ khí như A Tháp Lạp thân vương lại nhất quyết ép Caroline phải học lễ nghi quý tộc ở khu lão quý tộc? Chẳng lẽ là muốn sắp đặt liên hôn cho Caroline?
Cư Dao lại một lần nữa thấy bi ai thay Caroline, không muốn nàng bị gông xiềng trói buộc.
Đang mải nghĩ đến Caroline bên ngoài ưu nhã nhấm trà, nhưng trong lòng lại thống khổ, thì điện thoại vang lên, Caroline gọi tới.
Vừa bắt máy, giọng nàng đã như kẻ vừa thoát ngục, đầy nhẹ nhõm, "Mệt chết ta rồi. A Tháp Lạp vậy mà chịu ở lại lâu đài không đi. Trời ạ, nàng không ở trong phòng thí nghiệm cưng chiều vũ khí của nàng, mà lại dây dưa đến mức này sao?"
Mắng chửi một hồi, Cư Dao đem suy đoán của mình nói ra, "A Tháp Lạp có phải muốn ngươi đi liên hôn không?"
"Ha? Ta?" Caroline chưa từng nghĩ đến theo hướng này, sau lưng tê rần, "Đáng chết, A Tháp Lạp lại nổi cơn điên gì? Chẳng lẽ quản không nổi mấy lão cổ hủ đó nên muốn đem ta bán đi?"
Không được, nàng phải chạy ngay, chạy về đoàn ma thuật bảo bối mà nàng khổ tâm gây dựng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!