Chương 16: (Vô Đề)

Cái này tiểu nhân loại luôn có thể đổi mới nhận thức của Lãnh Tư thân vương về nàng.

Rõ ràng nhỏ bé yếu ớt, lại tùy ý kiêu ngạo, cả gan làm loạn.

'Thật biết mơ mộng hão huyền, vọng tưởng Lãnh Tư thân vương sẽ nhớ tới mình, còn đem cái gọi là bầu bạn như ân huệ nhỏ để mua chuộc.'

Lãnh Tư lưu nàng lại, vốn chỉ để tăng thêm chút gia vị cho cuộc sống tẻ nhạt trong lâu đài cổ. Hiện tại xem ra, tiểu nhân loại này có thể trực tiếp làm hỏng cả một nồi nước.

"Sáng mai ngươi liền rời đi."

Lãnh Tư đứng dậy, đặt sách trở lại kệ, giọng lạnh lẽo không mang theo nửa phần cảm tình.

Lệnh đuổi khách vừa dứt, Cư Dao thương tâm hỏi, "Vậy ta còn có thể trở lại không?"

'Cái tiểu nhân loại ngu ngốc này lại bắt trúng trọng điểm. Nếu là trước đây, nhất định sẽ hỏi vì sao, hay có phải ta chọc ngươi tức giận, loại câu hỏi vô nghĩa đó.'

"Nếu ngươi có thể sống sót mà trở về."

Lãnh Tư trước đây cũng từng nói những lời này.

Nàng sẽ không hạn chế một người. Hạn chế vẫn để lại tai hoạ ngầm, mà điều nàng am hiểu nhất chính là tiêu diệt.

"Vậy thật tốt quá." Cư Dao đưa tay áp lên trái tim nhỏ bất an, thiếu chút nữa nàng còn tưởng rằng sẽ không bao giờ được gặp lại lâu đài ấm áp này.

'Ít nhất tiểu nhân loại này không đến mức ngu xuẩn đến nỗi không biết nơi nào mới là chỗ che chở mình. Lũ huyết tộc quý tộc lâu đời tuyệt đối không hữu hảo với nhân loại.'

Lãnh Tư chợt nhớ tới tin sáng nay A Tháp Lạp đưa đến, nếu tiểu nhân loại này ra ngoài, chờ đón nàng sẽ là một hồi hạo kiếp.

"Ta đây đi thu dọn đồ đạc đây." Cư Dao để lại một câu, xoay người rời đi.

Lãnh Tư đang lựa sách, bàn tay rũ xuống bên người, nghiêng mắt liếc về phía tiểu nhân loại kia.

Giống hệt một đứa bé mầm non háo hức đi chơi xuân, vui mừng đến mức chướng mắt.

Đi được nửa đường, Cư Dao quay đầu lại hỏi, "Ngươi có muốn cùng ta đi không?"

'Thật đúng là chẳng có chút ưu nhã, lễ nghi nào trong lời mời.'

Không đúng.

Lãnh Tư nguy hiểm nheo mắt. Rõ ràng chính nàng đã hạ lệnh đuổi nhân loại này ra khỏi lâu đài, vậy mà thái độ của đối phương lại không giống kẻ bị đuổi đi.

Thái độ ấy, không phải là lòng dạ rộng rãi, thì chính là ngu ngốc vô tri.

Cư Dao nhìn biểu tình kia liền hiểu được ý nghĩ của nàng.

"Nếu ta thấy cái gì hay ho sẽ mua cho ngươi một phần!" Cư Dao nói xong, khi bước tới cửa thư phòng liền thuận tay khép cửa lại, đem nốt câu cuối cùng chặn phía sau cánh gỗ, "Ta còn có chút tiền riêng mà."

Cửa đóng chặt. Thư phòng trở lại yên tĩnh, không còn chút thanh âm ồn ào nào.

Nhưng Lãnh Tư vẫn nghe được tiếng bước chân của Cư Dao, trong đầu tự động hiện ra cảnh tiểu nhân loại kia lạch bạch đi về phòng khách nhỏ.

Nàng chậm rãi thu hồi ánh mắt, thong thả bước dọc theo từng hàng sách.

Nàng rút ra một quyển sách, nhan đề là 《Dấu vết ngu xuẩn》...

Chiều hôm sau, Cư Dao mới lề mề bò dậy từ trên giường. Cũng may hành lý đã được thu xếp sẵn.

Trước khi rời đi, nàng theo thói quen đến cáo biệt mỹ nhân.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!