Chương 1: (Vô Đề)

*****

Mình sẽ dữ lại xưng hô bản QT Ta

-ngươi vì mình thấy nó cũng hợp:)

*****

Cư Dao tỉnh lại trong tiếng đối thoại xa lạ.

Thân thể mỏi mệt chưa kịp tan đi, nàng nghiêng người nằm trên nền đất lạnh. Khi mở mắt ra, lọt vào tầm nhìn là những song sắt kim loại cong vặn, ánh sáng hắt lên phản chiếu dáng vẻ chật vật của chính mình.

Xung quanh là một căn phòng hoàn toàn xa lạ, bài trí theo kiểu cổ điển, độ ẩm thấp đến rít da. Cư Dao cuộn người lại, cố giữ chút ấm áp.

Ánh mắt nàng dừng thẳng ở phía trước, nửa khép mí, không hề động đậy.

"An Sắt, ngươi vậy mà lại giấu nhân loại ở đây."

Giọng nữ vang lên, người nói đang ngồi ngay cuối tầm nhìn của Cư Dao. Hai chân nàng ta vắt chéo, đôi mắt dõi theo nam nhân đang cung kính cúi mình trước mặt.

Trong giọng nói không nghe ra trách cứ, cũng chẳng có chất vấn hay kinh ngạc. An Sắt bá tước vẫn khom lưng thật sâu, cung kính đáp:

"Hi Luân thân vương, xin thứ lỗi cho ta tự tiện quyết định. Nhưng việc liên quan đến hôn sự của ái nữ Bối Lâm, ta buộc phải tự mình xử lý chướng ngại này."

Bị gọi là chướng ngại, giữa mày Cư Dao khẽ động. Nàng lập tức khép mắt lại.

Hi Luân khẽ bật cười, từ tốn đứng dậy khỏi ghế.

An Sắt cúi đầu thấp đến tận bắp đùi, giọng run rẩy mà vẫn hồn hậu:

"Thực xin lỗi, Hi Luân đại nhân. Ta không nên tự ý hành động khi chưa được cho phép, nhất là vào lúc An Đức thân vương cùng Liên Bang vừa ký kết hiệp nghị hoà bình mới."

Lời xin lỗi Hi Luân hoàn toàn bỏ ngoài tai. Nàng bước xuống, gót ủng bọc da nai gõ đều trên sàn gỗ đỏ, từng tiếng vang vọng tựa chuông trống dội vào tai Cư Dao.

Bước chân dừng lại trước chiếc lồng kim loại cao ngang người trưởng thành.

Một chiếc lồng chim kỳ dị, nhưng rõ ràng mang dáng dấp của nhà ngục. Bên trong, bị vây khốn là bóng dáng mỏng manh của một thiếu nữ loài người. Hơi thở yếu ớt, thân hình nghiêng ngả trong cơn hôn mê. Mái tóc xoăn đen rối che hơn nửa gương mặt, chỉ để lộ bàn tay thon trắng buông rơi, khẽ chạm gần song sắt.

"Thật là một loài người nhỏ bé."

Hi Luân cúi xuống, những sợi tóc vàng kim khẽ liêu xiêu theo động tác. Nàng chăm chú cảm nhận nhịp thở đều đặn mà Cư Dao đang cố bắt chước để giả vờ ngủ say. Trong đáy mắt xanh lục bắn lên tia giảo hoạt, ý cười đắc ý dâng trào. Ngay khoảnh khắc nàng định vạch trần sự "cẩn thận" ấy, khóe môi vừa nhếch đã bất ngờ khựng lại.

Đột ngột, không kịp phòng bị, Hi Luân chạm phải một đôi mắt đen sâu thẳm như hắc diệu thạch.

Cư Dao đã ngồi dậy, vén mớ tóc xoăn rối rắm, để lộ gương mặt tuyệt mỹ. Nàng cử động chậm rãi, lưng tựa hẳn vào khung lồng sắt lạnh buốt.

Bàn tay phải nâng lên, ngón trỏ và ngón cái tạo thành hình súng, đầu ngón trỏ nhắm thẳng vào Hi Luân còn đang thoáng kinh ngạc.

Hi Luân nhếch môi, ánh mắt thăm dò lẫn thích thú, nhìn nàng không chút hoảng loạn: "Xem ra cũng là một tiểu hài tử gan lớn."

Cư Dao bật ngón cái, "Biu."

Nàng chớp mắt, giọng nói khàn khàn vì mới tỉnh vẫn mang theo chút nghịch ngợm: "Ngươi hảo, mở mắt ra liền thấy đại mỹ nhân."

Hi Luân sững người một thoáng.

Trong sảnh tĩnh lặng, tiếng cười trong trẻo của nàng ta vang vọng, ngân nga lan khắp.

"Lá gan so với ta tưởng tượng còn lớn hơn nhiều."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!