Ta không để ý gã, ánh mắt quét qua một vòng trong phòng, cuối cùng dừng lại ở trong một góc.
Ở góc khuất ấy có một nam nhân gầy gò đơn độc. Hắn đang tỉ mẩn dùng con dao găm gọt giũa thứ gì đó, vẻ mặt lãnh đạm như thể hoàn toàn cách biệt với mọi sự hỗn loạn xung quanh.
Nhìn hắn có vẻ mới ngoài hai mươi, nhưng ánh mắt lại giống như một con dã lang già cỗi, âm lãnh mà đầy cảnh giác.
Ta đi thẳng về hướng hắn. Người xung quanh đều lộ ra vẻ mặt háo hức xem kịch vui.
Bởi vì kẻ nọ chính là con chó điên nổi danh trên bến tàu, ngoại hiệu là "Háo Tử".
Hắn vô phụ vô mẫu, chỉ dựa vào ngón nghề trộm cắp và bản lĩnh đ/á/n/h nhau để lăn lộn kiếm cơm ăn, tâm ngoan thủ lạt, chẳng nể nang ai.
Ta đi đến trước mặt hắn, ngồi xuống chiếc ghế đối diện hắn.
Cuối cùng hắn cũng ngẩng đầu lên, trong đôi mắt giống như sói tràn ngập sự mất kiên nhẫn cùng sát ý.
"Cút."
Hắn chỉ nói một chữ.
Ta không động đậy, chỉ móc từ trong ngực ra một thứ, nhẹ nhàng đặt lên bàn, đẩy tới trước mặt hắn.
Đó là một chiếc răng sói được xỏ bằng sợi dây đỏ.
Trong nháy mắt nhìn thấy Nanh Sói, bàn tay đang cầm dao găm của Háo Tử chợt khựng lại, sát ý trong mắt nháy mắt đông cứng, thay vào đó là sự khiếp sợ và khó tin cực độ.
Hắn nhìn chằm chằm vào ta, đôi môi run rẩy, hồi lâu sau mới nặn ra hai chữ từ trong kẽ răng.
"A... Tước?" Ta nở nụ cười.
A Tước.
Đây mới là tên của ta.
Là nam nhân kia đặt tên cho ta, cũng là cái tên duy nhất ta từng được gọi ở trong địa ngục.
"Háo Tử, ta cần ngươi giấu giúp một người."
4
Tửu quán vẫn ồn ào như cũ, nhưng chúng ta cứ như bị một bức tường vô hình ngăn cách.
Trong vòng ba thước quanh thân Háo Tử, không gian tĩnh lặng đến mức không một tiếng động.
Hắn nhìn chằm chằm vào chiếc răng sói bị vuốt đến mức sáng bóng kia, lại đột nhiên ngước mắt nhìn ta, sự khiếp sợ và hoài nghi trong ánh mắt đan xen lẫn nhau.
"Bọn họ đều nói ngươi được Thẩm gia đón về, thành thiên kim tiểu thư." Giọng hắn khàn khàn như là giấy ráp ma sát vào nhau: "Ta tưởng rằng... ta tưởng rằng ngươi sẽ không bao giờ trở lại nơi này nữa."
"Thiên kim tiểu thư?" Ta cười tự giễu, nhưng nụ cười lại không chạm tới đáy mắt: "Háo Tử, ngươi từng gặp qua thiên kim tiểu thư nào lại đi tìm một con chuột cống ngầm như ngươi vào lúc nửa đêm canh ba chưa?"
Hắn trầm mặc.
Người trên bến tàu, hiểu rõ nhất cái gì gọi là phân chia tam lục cửu đẳng.
Ngày ta bị đón đi, phong quang vô hạn, tất cả mọi người đều cho rằng ta bay lên cành cao, biến thành Phượng Hoàng.
Chỉ có hắn trốn trong góc đám người, dùng đôi mắt như sói kia nhìn ta, chẳng nói gì cả.
Hắn biết, trong ổ Phượng Hoàng cũng có thể có một đám diều hâu ăn thịt người.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!