Ta cố ý nhấn mạnh hai chữ "tính kế".
Sắc mặt Thẩm Thanh Sơ trong nháy mắt trắng nhợt đi một phần, nhưng rất nhanh lại khôi phục như thường, ả miễn cưỡng cười cười: "Tỷ tỷ nói đùa rồi."
Ta không thèm để ý tới ả nữa, xoay người đi về phía tiểu viện hẻo lánh của chính mình.
Sau lưng, giọng nói mất kiên nhẫn của phụ thân truyền đến: "Trông chừng nó, đừng để nó gây ra chuyện gì trước thềm đại hôn của Thanh Sơ!"
Bọn họ đề phòng ta giống như đề phòng một tên trộm.
Trở lại sương phòng, ngay cả một người bưng trà dâng nước cho ta cũng không có.
Đây chính là đích nữ mà Thẩm gia tìm về, ngày tháng trôi qua còn không bằng một đại nha hoàn.
Ta không bận tâm.
Những năm tháng trên bến tàu kia, ta từng ở qua lán che dột mưa, ngủ qua phiến đá lạnh lẽo, ăn qua màn thầu ôi thiu. Chút ghẻ lạnh này, đối với ta mà nói, chẳng đáng là gì.
Ta ngồi trên chiếc ghế đẩu lạnh băng, tĩnh lặng chắp nối lại hết thảy mọi chuyện xảy ra mấy ngày qua.
Tại sao Thẩm Thanh Sơ lại muốn hại ta?
Chỉ vẻn vẹn là vì tranh cướp một mối hôn sự sao?
Không, e rằng không chỉ có vậy. Triệu gia là thủ phú trong thành, liên hôn với Triệu gia, không chỉ lấy được lượng lớn tiền của, còn có thể củng cố được chuyện làm ăn đang gặp nguy nan của Thẩm gia. Nếu Thẩm Thanh Sơ có thể trở thành thiếu phu nhân Triệu gia, vậy địa vị của ả ở Thẩm gia không ai sánh kịp, thậm chí có thể lấn lướt đích nữ là ta đây, ngay cả đích tử là huynh trưởng Thẩm Thanh Nguyên cũng vậy.
Dã tâm thật lớn.
Chỉ tiếc, ả chọn sai đối thủ rồi.
Ả tưởng ta là tiểu thư khuê các được nuôi nấng trong nhung lụa, da mặt mỏng, chịu chút ấm ức là sẽ đòi c/h/ế/t đòi sống.
Ả không biết, ta là một con rắn đ/ộ/c bò ra từ rãnh nước ngầm, khổ đau và t/ổ/n t/h/ư/ơ/n/g từng trải qua còn nhiều hơn gạo mà ả từng ăn.
Đêm khuya, một thô sử nha hoàn tên Tiểu Thúy mới xách hộp đựng thức ăn, khúm núm bước vào.
Cơm nước đã lạnh ngắt.
Nàng đặt đồ ăn lên bàn, đầu cúi thật thấp, không dám nhìn ta.
"Tiểu thư, người... dùng thiện đi."
Ta nhìn nàng một cái, nha đầu này có lẽ tuổi chừng mười ba mười bốn, gầy teo nhỏ thó, mặt đầy sự rụt rè nhát gan, là loại người không được coi trọng nhất trong phủ.
So với ta trước kia, rất giống.
Ta không nổi giận, chỉ bình tĩnh hỏi: "Trong phủ dạo này rất bận sao?"
Tiểu Thúy ngớ người, có lẽ là không ngờ ta sẽ chủ động nói chuyện với nàng, ấp úng đáp lại: "Hồi... hồi nhị tiểu thư, đại tiểu thư, nàng... nàng phải chuẩn bị đại hôn, người làm trên dưới trong phủ đều bận rộn lo chuyện của nàng."
"Đại tiểu thư" trong miệng nàng đương nhiên là ám chỉ Thẩm Thanh Sơ. Sau khi chính chủ là ta trở về, Thẩm Thanh Sơ vẫn được cho phép dùng danh xưng đại tiểu thư, còn đại tiểu thư chân chính như ta lại trở thành "nhị tiểu thư".
"Thế sao? Nghe nói sính lễ Triệu gia đưa tới rất phong phú, giá y của muội muội nhất định là rất đẹp nhỉ?" Ta ra vẻ lơ đãng tán gẫu.
Nhắc tới cái này, đôi mắt Tiểu Thúy sáng lên, lời nói cũng nhiều thêm: "Đúng thế! Nghe nói riêng bộ phượng quan hà bí kia, đã phải mời tú nương nổi tiếng nhất kinh thành chế tác, dùng hết mấy trăm viên trân châu Đông Hải đấy! Người trong phủ đều nói, đại tiểu thư có phúc khí lớn bằng trời."
Ta gật gật đầu, cầm lên một cái màn thầu đã nguội ngắt, chầm chậm gặm, giống như là thuận miệng hỏi.
"Đúng rồi, còn chuyện xảy ra ở bến tàu mấy ngày trước... gã phu khuân vác bị bắt kia, sau đó thế nào rồi?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!