Bị Muội Muội Hủy Hoại Thanh Danh, Ta Đóng Nắp Quan Tài Tiễn Cả Gia Tộc
- Chương 13Trang chủ/Bị Muội Muội Hủy Hoại Thanh Danh, Ta Đóng Nắp Quan Tài Tiễn Cả Gia Tộc/Chương 13
Ả sợ rồi.
So với giặt giũ ở nơi này, ả còn sợ bị bán vào kỹ viện hơn, trải qua ngày tháng sống không bằng c/h/ế/t.
Đúng lúc này, ta khoác một chiếc áo choàng màu đen, chậm rãi bước tới.
Ta vừa xuất hiện, tiếng bàn tán xung quanh trong nháy mắt liền tan biến.
Tất cả nữ nhân giặt giũ đều ngừng lại công việc trong tay, sợ sệt kính cẩn nhìn ta, cúi đầu, cung cung kính hô lên một tiếng: "Tước tỷ."
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, dựa vào thủ đoạn của Háo Tử và sự ngầm viện trợ của Triệu Vân Đình, ta đã trở thành kẻ cầm quyền ở địa bàn này.
Ta đi tới trước mặt hai mẹ con bọn họ, nhìn thoáng qua mớ quần áo trong chậu, lại liếc nhìn hai đôi tay không còn ra hình.
"Làm sao? Không quen à?" Giọng nói của ta cực kỳ nhẹ, lại mang theo một loại áp lực lạnh như băng: "Đây mới là ngày đầu tiên, tháng ngày về sau vẫn còn dài lắm."
Thẩm phu nhân mạnh mẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt từng ngập tràn sự ung dung cao quý lúc này chằng chịt tơ m/á/u và thù hận: "Thẩm Thanh Lạc! Ngươi rốt cuộc muốn như thế nào! Thấy chúng ta bị giày vò thành bộ dáng này, ngươi đã vui vẻ rồi chứ!"
"Vui vẻ?" Ta tựa như nghe được câu chuyện cười nào đó: "Mẫu thân, đây chỉ là khởi đầu thôi. Năm đó ta ở trên bến tàu, trải qua ngày tháng ngay cả chó cũng không bằng. Bây giờ, ta chỉ muốn để cho các ngươi cũng được trải nghiệm thử một chút."
Ta móc từ trong ngực ra hai chiếc màn thầu đen sì sì, vừa lạnh vừa cứng, ném xuống mặt đất đầy bùn lầy trước mặt bọn họ.
"Đây là cơm trưa hôm nay của các ngươi. Ây da, ở chỗ này, không làm việc thì không có cơm ăn. Lúc nào giặt xong số quần áo được chia cho các ngươi thì lúc đó mới được nghỉ ngơi."
Nói xong, ta không nhìn bọn họ thêm nữa, xoay người bước rời đi.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc ta vừa xoay lưng lại, ở lối vào bến tàu đột nhiên truyền đến một trận bạo động.
Hai bóng dáng áo quần rách rưới, cơ thể tiều tụy dìu dắt nhau, xuất hiện trong tầm mắt của đám đông.
Trông bọn họ hệt như ác quỷ vừa bò ra khỏi địa ngục, toàn thân tỏa ra thứ mùi tanh mặn của nước biển cùng khí tức của sự tuyệt vọng.
Chính là Thẩm Hoành Nghiệp và Thẩm Thanh Nguyên may mắn đào sinh từ trong trận đại nạn trên biển kia.
Bọn họ đã trở về.
Có lẽ họ đã hay tin về biến cố ở nhà, nên đã vừa đi vừa ăn xin để tìm đường quay về. Họ có thể đã từng mường tượng đến cảnh nhà tan cửa nát, điêu linh trơ trọi bốn bức tường, nhưng tuyệt đối chưa bao giờ nghĩ tới sẽ phải chứng kiến một cảnh tượng khiến họ kinh hồn bạt vía đến thế: ngay tại góc bùn lầy nhơ nhuốc nhất của bến tàu này.
Thẩm Thanh Nguyên là người đầu tiên nhìn thấy mẫu thân cùng muội muội đang bị ta quát mắng, đôi mắt trong nháy mắt đỏ ngầu, hắn phát ra một tiếng gầm rú tựa như dã thú: "Thẩm Thanh Lạc!"
Thẩm Hoành Nghiệp cũng nhìn thấy, thân thể lay động kịch liệt một hồi, sau đó phun m/á/u tươi, cứng đơ ngã nhào ra sau.
"Cha!"
"Lão gia!" Toàn bộ cái lán giặt giũ hoàn toàn loạn thành một nồi cháo.
Ta đứng lặng tại chỗ, khoanh tay lạnh lùng nhìn màn "tình thân cốt nhục" ập đến bất ngờ này.
Ta nhìn Thẩm Thanh Nguyên hệt như kẻ điên xông tới, lại bị Háo Tử và vài tên thủ hạ ấn chặt trên mặt đất, chỉ có thể bất lực rống giận gào thét.
Ta nhìn Thẩm Thanh Sơ và mẫu thân vừa lăn vừa bò nhào tới bên cạnh Thẩm Hoành Nghiệp đã hôn mê bất tỉnh, khóc đến xé tim xé phổi.
Thật đúng là một màn kịch hay.
Một nhà cuối cùng cũng tề tựu đông đủ, đoàn tụ ở trong địa ngục mà ta dựng lên cho bọn họ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!