Chương 84: Chap 78: Mở đầu.

Yuuma ngồi cuối lớp, một tay chống cằm, mắt nhìn lên bảng một cách lơ đễnh. Không ngờ lại phải tiếp tục đi học, và điều này khiến cậu chán nản đến lười biếng. Vì đang vào cuối năm, nên số lượng bài học cũng tăng lên gấp bội. Bằng chứng là trong lớp lúc nào, ngoài Yuuma chắc không có ai là không vừa nghe vừa ghi ghi chép chép lia lịa đâu.

Cái bầu không khí im lặng đến mức nghe được nhịp thở mà chỉ có tiếng bút viết trên giấy lọt vào này, yên tĩnh đến thoải mái. Yuuma lia mắt về phía cửa sổ, đôi đồng tử màu đỏ nghịch với màu vàng nhạt của nắng sớm nhìn bâng quơ lên bầu trời.

Bất chợt, dường như vừa mới nhìn qua một điều gì đó kì lạ, đôi mắt Yuuma thoáng tia kinh ngạc. Cậu bỏ tay tay đang chống lên bàn xuống, đôi đồng tử lia xuống dưới sân như tìm kiếm thứ gì đó. Chưa kịp định thần với cái thứ đang lan đến, thì một nhóm những âm thanh hỗn độn của sự sụp đổ lọt vào tai cậu, kèm theo đó là những tiếng hét và tiếng bước chân hỗn loạn.

Hình như không chỉ mỗi Yuuma nghe thấy, mà những người trong lớp cũng bắt đầu nhận ra sự khác lạ. Họ bỏ cây viết của mình xuống, bắt đầu xì xào bàn tán gì đó, trong khi vài người tò mò hơn thì rời khỏi luôn chỗ ngồi mà chạy ra cửa lớp thám thính tình hình.

Nhưng từ bên trong còn chưa đụng đến cánh cửa, thì một ai đó ở bên ngoài đã mở nó ra. Cánh cửa mở sang bên một cách hối hả. Người mở cửa là một cô gái xinh xắn, theo sau cô là một cậu con trai có vẻ ngoài điềm tĩnh. Dù vậy, sự hoảng sợ vẫn hiện rõ trên mặt hai người. Là Miku và Arata.

Trong khi Yuuma còn chưa kịp lên tiếng hỏi chuyện gì xảy ra, thì Miku đã nói bằng giọng gấp rút.

- Lập tức, rời khỏi dãy phòng học này mau!!

- Miku! Không kịp rồi!

Đột nhiên, phòng học của S3A rung chuyển dữ dội, đến mức có mấy cô nữ sinh ngã hẳn xuống đất, hoặc phải nắm lấy mặt bàn mà giữ thăng bằng. Theo sau sự rung chuyển đó là hàng loạt những âm thanh của sự đổ vỡ.

Một cô nữ sinh đang bám lấy cánh cửa lớp, chợt nhìn thấy thứ gì đó lan đến từ xa, hoảng hốt la lên.

- Chạy mau!! Mặt đất đang nứt ra kìa!!

Nhưng không kịp nữa rồi.

Từ hành lang nơi Miku và Arata chạy đến, mặt đất bắt đầu nứt ra và nhanh chóng lan đến phòng học S3A. Học sinh bắt đầu hoảng loạn, bắt đầu la hét. Bọn họ bắt đầu tìm cách thoát thân. Nhưng điều đó dường như là không thể, vì chẳng mấy chốc, xung quanh dãy phòng học lớp S3A bắt đầu bị bao vây bởi những đường nứt lớn. Hành lang dãy tách rời với các phòng học, bắt đầu rơi xuống tầng dưới, tạo nên một lỗ hỏng lớn đến nguy hiểm.

Từ cái lỗ hỏng đó, có thể nhìn thấy cả những tầng dưới.

Miku và Arata khó khăn lắm mới có thể thoát khỏi cái đám đông đang chạy ra khỏi lớp mà tìm đường thoát thân kia. Cả hai chạy nhanh đến chỗ ngồi của Yuuma. Ngược lại với vẻ hoảng hốt trên khuôn mặt của mọi người, trong đó có cả Miku và Arata, Yuuma lại điềm tĩnh đến lạ. Dù cho đôi mắt tĩnh lặng thoáng tia dao động, nó vẫn chưa thể gọi là sóng.

- Yuuma, phải ra khỏi đây thôi!

~

- Chuyện gì đã xảy ra?

Trả lời ngược lại Miku là một câu hỏi không mấy liên quan đến tình hình hiện tại, chính là rời khỏi chỗ này. Miku ngây người một chút, rồi chậm rãi lắc đầu.

- Tớ không biết.

- Thời tiết cũng xấu đi rồi.

Đôi mắt Arata hướng ra ngoài cửa sổ, nhìn lên bầu trời mới lúc này còn trong xanh quang đãng, giờ thay vào đó lại là một mảng đen xám xịt. Yuuma chợt đứng dậy khỏi chỗ ngồi. Mặc cho đang bước đi trên nền đất không ngừng rung chuyển, cậu vẫn giữ được sự thăng bằng mà bước đến cạnh cửa sổ. Đôi mắt nhìn xuống như đang tính toán khoảng cách từ đây xuống mặt đất. Đoạn, cậu quay qua đảo mắt khắp lớp như tìm kiếm gì đó.

Mọi người trong lớp dường như đã chạy đi gần hết, ngoài Yuuma, Miku và Arata, chỉ còn một cô nữ sinh còn ở lại chỗ ngồi của mình. Dường như cô đang phân vân nên đi hay ở lại, đang phân vân đường nào có thể thoát ra mà không bị thương tích gì.

- Chiba!

Chiba Aguri nghe tiếng gọi mình, lập tức quay sang, vô tình bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của kẻ đứng đầu Genius đang nhìn mình. Yuuma vẫn giữ nguyên sự bình tĩnh đến lạ ấy, tiếp tục nói.

- Dùng void của cậu, đưa chúng ta ra khỏi đây.

- B

-Bằng cách nào?

Cô gái nhỏ lúng túng hỏi lại. Thay vì trả lời, Yuuma lại hướng mắt về phía cửa sổ, ngón tay trỏ chỉ xuống dưới. Chiba Aguri đủ thông minh để hiểu ý của cậu là gì, cô khẽ gật đầu một cái. Aguri đảo mắt xung quanh, rồi dừng lại ở một cái cây đại thụ bên ngoài sân trường cách cửa sổ khoảng chục mét.

Chợt, cành của cây đại thụ to kia bắt đầu dài ra, dài đến chỗ cửa sổ phòng học của S3A. Yuuma lập tức nhảy khỏi phòng học qua bệ cửa sổ, tay nhanh chóng bám lấy cành của cây đại thụ kia. Được một lúc, Yuuma leo từ cây xuống đất một cách an toàn. Bên dưới, cậu ngẩng đầu lên nhìn ba người còn lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!