Chương 83: Chap 77: Trò chơi của số mệnh.

Tắt điện thoại, Himaru vừa thở dài một cái, vừa bỏ nó lại vào túi. Yuuki đứng phía sau nên có thể nghe thấy tất cả. Dù vậy, cậu vẫn hỏi.

- Em nghĩ, anh ấy có đến không?

Cô im lặng một lúc, đôi mắt nhìn mông lung ra phía cửa sổ đằng kia. Đôi đồng tử tím nghịch màu với ánh mặt trời, trở nên tĩnh lặng không chút dao động. Rồi, Himaru chợt nói bằng giọng đều đều.

- Em thật sự, mong anh ấy không đến.

Dừng lại, Himaru giơ hai bàn tay lên trước mặt, đôi mắt di xuống khỏi cửa sổ mà nhìn vào đó. Chớp mắt một cái, Himaru tiếp tục.

- Shin đã vấy quá nhiều tội lỗi rồi, em không muốn, anh ấy lại khổ sở chỉ vì nghĩ rằng, mình gián tiếp giết chết em.

Yuuki không nói gì, cậu chỉ choàng tay ôm lấy cô em gái vào lòng. Cậu biết rất rõ những gì cô nghĩ. Không phải một phép ẩn dụ, mà đó là sự thật. Hơi khó tin, nhưng cậu có thể đọc được những suy nghĩ trong đầu Himaru, và ngược lại, đương nhiên cô cũng có thể. Ngoài điều đó ra, giữa hai anh em họ còn có một mối liên kết khác, đáng sợ hơn nhiều.

Nhắm hờ mắt một cái như để trấn tĩnh bản thân, Yuuki bỏ Himaru ra, đi lại bên giường rồi ngồi xuống, xoay mặt sang nhìn Himaru. Chợt, cô đứng dậy, quay người toan bước ra khỏi phòng. Yuuki thật sự không biết phải nói gì, nên cũng đành đứng lên chạy theo cô bé.

Vừa mở cánh cửa chuẩn bị bước ra khỏi phòng bệnh, Himaru lại chạm mặt một người mà cô không hề muốn gặp. Đôi đồng tử hơi mở to nhưng ngay sau đó lại trở lại lạnh lùng như băng giá. Yuuki đi phía sau, khác với Himaru, cậu lại không tránh khỏi vẻ ngạc nhiên lộ rõ ra khuôn mặt. Đôi mắt đã tháo kính áp tròng của Yuuki đảo qua hướng khác như để tránh né.

Luna tay cầm một cái túi, vừa định mở cửa bước vào thì cánh cửa ấy đã tự động mở ra. Không hề nghĩ mình sẽ bắt gặp Himaru, và cả Yuuki trông như chẳng chút nào là chấn thương, đôi đồng tử của cô run run lên. Lấy lại vẻ bình tĩnh thường ngày, Luna nở nụ cười.

- Thiếu gia, cậu khoẻ hẳn rồi nhỉ?

Không đợi Yuuki hay Himaru lên tiếng trả lời, Luna nghiêng đầu, ngón trỏ để hờ ngay khoé môi.

- Cơ mà, cậu xông vào như thế, thật là khó cho tôi đấy

~ Yuuki không hề tỏ vẻ bất ngờ. Cậu dường như đã quá quen với một Luna luôn luôn trưng ra bộ mặt giả tạo và thích chọc tức đối phương. Phải, Luna không phải là Luna mà cậu yêu, đây chỉ là Luna đáng thương mà thôi. Yuuki cười khẩy một cái. Cậu tiến về phía trước vài bước, chẳng mấy chốc đã đứng ngay trước mặt Luna. Yuuki hơi cúi xuống nhìn cô gái thấp hơn một nửa cái đầu, khoé môi nhếch lên. Đưa bàn tay phải nâng cằm Luna lên, ép cô phải nhìn mình.

Đôi mắt Luna hoàn toàn không tránh khỏi sự kinh ngạc.

- Cô đúng là một con búp bê điên loạn! Tôi thật sự, cứ tưởng mình đã chết rồi đấy

~ Luna từ ngạc nhiên đâm ra bực bội, thẳng tay gạt mạnh tay của Yuuki sang bên, đồng thời đẩy cậu ra một khoảng. Sự bình tĩnh không còn hiện hữu trên khuôn mặt, thay vào đó là sự tức giận. Luna cắn chặt môi, đôi mắt trở nên sắc nhẹm.

Người duy nhất im lặng theo dõi mọi thứ từ đầu đến bây giờ là Himaru. Cô đứng gần đó, đôi mắt lạnh lùng nhìn từng biểu hiện của Yuuki và Luna. Những thứ thể hiện trên mặt cô gái kia thật sự khiến cô cảm thấy thú vị, đồng thời đan xen sự cảm thương. Yuuki và Luna, cả hai đều dành cho nhau tình cảm sâu sắc, rốt cuộc lại vì những mâu thuẫn hận thù xuất phát từ người lớn mà dành cho nhau sự căm ghét. Nghĩ đến đây, Himaru hơi cười. Không phải cô, cũng như vậy sao?

Thở ra một cái dường như để xoá bỏ những suy nghĩ kia, Himaru bước ngang qua Luna. Cô dừng lại, khẽ nói vào tai cô nàng kia một câu.

- Vứt bỏ, hay giữ lại? Kẻ thù, hay đồng minh?

Dù là nói khẽ, nhưng đủ để cả ba người đứng đó nghe thấy. Đôi mắt Luna không còn là sự tức giận nữa, thay vào đó là nét kinh ngạc tột độ. Cô chớp chớp đôi mắt liên hồi, đôi đồng tử cứ đảo xung quanh một cách bối rối.

Mặc kệ điều đó, Himaru bước qua khỏi Luna. Yuuki đứng đó một lúc, hết nhìn cô lại nhìn em gái. Cậu cũng bắt đầu bước đi, lướt qua khỏi Luna đang đứng như trời trồng mà không có lấy một cái liếc mắt.

Vô thức, Luna đưa tay ngược ra sau, nắm lấy bàn tay của Yuuki đang toan bước đi. Cậu dừng lại, nhưng không một cái nhìn nào dành cho cô. Luna chẳng hiểu vì sao mình lại làm vậy, chỉ là vô thức mà thôi. Cô dùng chất giọng run run hỏi người con trai kia.

- Chúng ta, không thể đập vỡ bức tường thù hận sao?

Yuuki không giật tay mình khỏi tay Luna, nhưng cũng chẳng thèm quay lại. Cậu không trả lời câu hỏi của cô ngay lúc đó, mà lại im lặng. Đến tận một lúc lâu sau, Yuuki mới lên tiếng.

- Không thể nữa rồi. Bởi vì tôi, không còn là thằng nhóc Yuu lúc xưa nữa. Cả cô cũng vậy, Lu, à không, Luna chứ.

Dù không nhìn nhau, dù không đối mặt với nhau, Luna vẫn có thể nghe thấy tiếng cười khẩy phát ra từ Yuuki. Bàn tay đang nắm lấy tay Yuuki để giữ cậu lại của cô dường như mất hết sức lực, cứ thế buông ra một cách vô vọng. Yuuki cũng tận dụng cơ hội đó, mà bước nhanh đi, không ngoảnh đầu lại nhìn người con gái kia một cái.

Khi Yuuki và Himaru đã đi khỏi, Luna hệt như một quả bóng bay bị chọc thủng, bao nhiêu cảm xúc kiềm nén của cô đều hiện rõ ra. Không quan tâm rằng đây là bệnh viện, cơ thể Luna mềm nhũn đi, cứ thế mà ngồi sụp xuống đất. Hai bàn tay nắm chặt lại trên nền đất hứng chịu những giọt nước mắt như pha lê kia. Tiếng nấc của cô gái nhỏ cứ vang lên liên hồi, đi kèm theo là những dòng lệ lăn dài trên má.

Bản thân Luna cũng không hiểu tại sao mình lại khóc, chỉ đơn giản là cô muốn khóc, vậy thôi. Cô biết mình không có quyền khóc. Đôi bàn tay này của cô, đã nhuốm rất nhiều tội ác, rất nhiều sự thống khổ. Chỉ việc cô sinh ra thôi, cũng đã là một tội ác rồi. Luna không có quyền, đòi hỏi bất kì tình cảm nào từ Yuuki nữa. Cô và cậu, không thể trở về như trước kia nữa rồi, như lúc, hai đứa còn là hai đứa trẻ luôn dành cho nhau những nụ cười hồn nhiên vô tội nữa rồi. Dù vậy, một lần thôi, chỉ một lần thôi. Luna thật sự cầu mong chỉ một lần, Yuuki không lạnh nhạt với cô như vậy.

oOo

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!