Chương 82: Chap 76: Hỗn độn cảm xúc.

Hôm qua có lẽ do quá mệt nên sau khi được Shin đưa về, Luna đã lăn ra ngủ ngay. Khi về, cô nghe Shino nói lại, lúc đó mặt Konomi cứ hầm hầm nhìn hình như tức giận lắm. Nghĩ vậy, cô hơi cười thú vị.

Hiện tại, trận chung kết của Cuộc thi voidAS đang bị hoãn lại. Có lẽ bởi vì sự việc diễn ra quá bất ngờ, nên Hội đồng trường đang thảo luận và bàn bạc về mấy cái chuyện mà theo cô là linh tinh không cần thiết. Hôm qua Himaru về khá muộn, cũng là vì bị gọi lên hỏi đủ thứ chuyện, tất nhiên là ở đó cũng có Kujyou Yuuma. Nào là chuyện gì đã xảy ra, nào là đã bị đưa đến đâu, nào là làm sao thoát ra được. Nghĩ đến mà cô muốn nhức óc. Rõ phiền phức!

Hôm nay, vừa mới sáng sớm là Himaru đã ra khỏi nhà. Cô cảm thấy tốt khi mọi người vẫn còn ngủ say, kể Luna và Shin. Cô định đến bệnh viện, vì dám chắc thể nào vừa thức giấc là Luna chắc chắn sẽ đến thăm Yuuki ngay. Cô nên đến sớm hơn, phòng trường hợp... À mà thôi.

Ngồi trên xe buýt, cô không ngừng dõi mắt nhìn ra ngoài. Dù vậy, đôi mắt tím ảo ấy vẫn chẳng có vẻ gì là chú ý vào một thứ gì cố định. Hình như còn sớm, nên khắp cái xe ngoài tài xế và Himaru thì chẳng có bóng dáng người nào cả. Mà vậy cũng tốt, cô không phải cảm thấy ồn ào.

Một trong những trạm của chuyến xe này là Bệnh viện nơi Yuuki đang nằm. Himaru bước xuống xe. Dù đã vào mùa lạnh, nhưng đối với cô, vẫn hoàn toàn bình thường, nên cũng không cần phải mặc áo khoác hay khăn choàng gì cả. Hơi ngẩng đầu nhìn cái Bệnh viện trước mắt một cái, cô chậm rãi, tay nắm hờ cái quai túi xách đang đeo, bước đi.

Bước qua cánh cửa tự động, bước qua vài người y tá, Himaru hiện đang đi trên hành lang. Có lẽ bởi vì cô sở hữu màu tóc trắng bạch kim được xem là hiếm có, mà đi ngang ai cũng ngoái đầu nhìn rồi xì xầm, thật sự chẳng thoải mái chút nào. Đi thêm một lúc, Himaru đứng trước một căn phòng có đề biển tên "Akise Yuuki."

Hơi đẩy nhẹ cửa, Himaru bước vào trong rồi đưa tay đóng cửa lại, tiện thể khoá luôn chốt. Quay vào trong, cô nhìn vào chiếc giường bệnh nơi cậu anh trai quý hoá đang nằm. Nhìn một hồi, Himaru chậm rãi bước đến, đứng cạnh giường nhìn Yuuki đang nhắm nghiền đôi mắt.

- Tỉnh rồi chứ gì?

Chất giọng lạnh tựa như băng vang lên đều đều. Nhỏ nhưng sức công phá lại rất lớn.

Yuuki tưởng chừng như đang hôn mê, chợt mở hí một con mắt ra, rồi mở hẳn đôi mắt cùng màu với Himaru mà nhìn cô. Cậu chớp chớp mắt mấy cái, rồi làm cái vẻ bất mãn. Cậu vén cái chăn đang đắp sang một bên, rồi ngồi dậy, dựa nửa người trên ra thành giường phía sau lưng. Vừa đưa tay xoa xoa đầu, Yuuki vừa nói bằng giọng nhừa nhựa.

- Tưởng ai, ai dè là Hii

-chan.

- Tưởng bạn gái anh đến thăm chắc?

Cái câu nói nửa đùa nửa thật của cô em gái khiến Yuuki bất giác đỏ mặt. Cậu quay phắt sang Himaru, cắn môi làm vẻ không hài lòng. Ấy thế cơ mà cô vẫn rất bình thản như chẳng có chuyện gì xảy ra. Kéo một chiếc ghế gần đó, Himaru ngồi xuống cạnh giường Yuuki.

- Lần sau đừng có liều lĩnh nữa, nhất là khi Luna đang mất tự chủ.

- Anh chỉ hành động theo phản xạ. Có lẽ, anh vẫn chưa đủ quyết tâm để bỏ lại tất cả.

Không còn là cái chất giọng giận dỗi hệt như trẻ con kia nữa, thay vào đó là một giọng chững chạc hơn hẳn, rất đỗi bình thản nhưng lại có cảm giác bi thương. Himaru nhìn người anh trai có khuôn mặt giống mình y hệt, từ tốn nói.

- Không phải chỉ có anh như vậy.

Yuuki nhất thời hơi ngạc nhiên, quay sang nhìn Himaru. Cậu nhìn cái vẻ lạnh lùng với đôi mắt đã di sang hướng khác mà khẽ cười. Nhắm hờ mắt một cái như lấy lại sự bình tĩnh, Yuuki nói tiếp.

- Tets và Yun đang đợi ở đó nhỉ?

Trước câu hỏi của Yuuki, Himaru gật đầu một cái thay cho câu trả lời. Yuuki mở mắt, nhìn cô em gái với ánh mắt dịu dàng một cái, rồi đi xuống giường. Himaru nhìn theo cho đến khi cậu bước vào phòng vệ sinh.

Himaru lấy cái túi xách đang đeo trên vai xuống, thò tay vào và lấy ra cái điện thoại của mình. Ngón tay chạm trên màn hình mấy cái, rồi áp vào một bên tai. Sau một hồi đổ chuông, bên đầu dây kia vang lên tiếng nói.

- "Himaru?"

- Em đây, mọi chuyện sao rồi?

- "Tạm thời là ổn."

Cô thở phào một tiếng. Rồi như sực nghĩ ra điều gì đó, Himaru nói.

- Tetsuya, anh và Yun, có thật sự muốn tham gia không?

- Sao em hỏi vậy?

- Bây giờ anh và anh ấy vẫn có thể rút lui, em không cấm.

Giọng nói của cô vẫn vậy, vẫn bình thản và pha lẫn một chút cao ngạo. Bên đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu như đang suy nghĩ về lời đề nghị của Himaru. Dù vậy ngay sau đó, lại vang lên một giọng dứt khoát.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!