Yuuma ngẫm nghĩ một lúc lâu, nhưng vẫn chưa biết nên bắt đầu như thế nào. Đôi đồng tử đỏ cứ đảo liên tục, môi mấp máy như muốn nói gì đó, rồi lại thôi. Cậu bất giác đưa tay gãi gãi mang tai, vừa định lên tiếng thì đã bị Miku nhảy vào họng.
- Cậu bị gì vậy, Yuuma?
Miku chớp chớp đôi mắt liên hồi, lộ rõ vẻ ngạc nhiên. Thấy vậy, Arata theo phản xạ cũng quay sang xem thử.
Tự nhiên bị nhìn chằm chằm hệt như sinh vật lạ, Yuuma nhướn mày. Rồi như sực nhớ ra gì đó, cậu đưa bàn tay trái chạm nhẹ bên cổ. Ở đó, có dán một miếng băng cá nhân còn mới.
- Cậu bị thương hả? Khi nào vậy? Khi bị mất tích sao?
- Cái thằng này! Hậu đậu vừa thôi.
Lần lượt Miku và Arata cùng lên tiếng. Thay vì nổi sùng như bình thường mà quát lại, Yuuma cứ xoa xoa chỗ băng cá nhân mãi. Cậu vô thức nhớ lại lúc đó, khuôn mặt hơi đỏ lên vì xấu hổ. Lập tức, Yuuma lại lắc mạnh đầu cố xua đi ý nghĩ kia. Arata với Miku thì nhìn cậu như sinh vật ngoài hành tinh mà không hiểu cậu chàng đang đấu tranh tư tưởng về điều gì.
Lấy lại vẻ bình thản như thường, Yuuma thở dài ngao ngán. Cậu kéo một chiếc ghế gần đó, ngồi ngược lại, hai tay chống lên thành ghế nhìn hai người bạn. Chần chừ một lúc, cậu bắt đầu kể.
oOo
Himaru và Yuuma đang nắm tay nhau đi như bình thường, đúng hơn là chỉ có Yuuma nắm tay Himaru mà thôi. Cậu vẫn bước đi đều đều, hơi thở thì ngày một gấp gáp. Chợt, như bị kéo ngược lại, khiến cậu mất thăng bằng mà ngã ra sau. Lúc ngã xuống, Yuuma vô tình sượt qua một cành cây nhọn khiến trên cổ trên lại vết thương. Cậu hơi nhăn mặt vì cảm giác đau buốt đang truyền tới từ vết thương rỉ máu. Nhưng dường như không quan tâm điều đó cho lắm, cậu vội quay sang bên cạnh với đôi mắt lo lắng.
- Không sao chứ?
Cạnh cậu, Himaru cũng ngồi phịch dưới đất. Mà nói đi cũng phải nói lại, cũng là Himaru ngã trước nên mới kéo theo Yuuma đang nắm tay cô mà ngã theo đấy thôi. Ấy vậy mà đến tận hai đứa ngồi luôn dưới đất rồi, mà cậu vẫn chẳng chịu buông cái tay của cô ra. Vừa vui vừa bực tức, Himaru quay sang cáu gắt.
- Này! Ngã mà cũng chẳng chịu buông tay nữa! Cậu không biết buông cho khỏi té hả??
Yuuma chỉ biết cười trừ trước cái định lí chẳng đỡ nổi của Himaru. Bị kéo đột ngột như thế thì ai mà kịp buông tay chứ, thật là, nghĩ sao mà lại nói vậy. Mà dù kịp đi chăng nữa, cô cũng biết rằng cậu sẽ không bao giờ buông mà!
Lúc này, cậu mới để ý đến vẻ mặt của Himaru. Tức giận mà đáng yêu quá mức cần thiết rồi đấy. Hệt như cố giấu đi khuôn mặt đang đỏ ửng, Yuuma đưa bàn tay còn lại bẹo một bên má phúng phính của Himaru khiến cô nàng la oai oái lên.
Giật tay của Yuuma ra xong, Himaru chỉ biết phồng má nhìn cậu cười vui vẻ. Chợt, một thứ gì đó đo đỏ lọt vào tầm mắt của cô. Cô quay sang nhìn cậu, hơi nghiêng đầu, dù đôi mắt vẫn là cái vẻ lạnh tanh đó.
- Bị thương kìa.
Theo phản xạ, Yuuma đưa tay lên chạm nhẹ vết thương bên cổ, rồi lại rụt tay lại vì cảm giác đau buốt. Đưa bàn tay ấy xuống, nhìn phần máu dính trên đó, cậu thật sự không hề để ý đến việc nó lại chảy nhiều máu đến thế. Cậu thấy đau, cũng biết mình bị thương, nhưng không biết việc cành cây lại cắt hơi sâu đến nỗi máu không ngừng chảy.
Chợt, ở hai đầu ngón tay dính máu của Yuuma cảm thấy ươn ướt, lại âm ấm nữa. Cậu chợt nhận ra, Himaru, cô đang ngậm ngón tay của cậu. Giật nảy mình, Yuuma vội lên tiếng, nhưng lại bị Himaru chặn lại. Cô nhìn cậu, từ tốn nở nụ cười. Rời khỏi hai ngón tay kia của cậu, cô lau nhẹ vết máu còn dính ở khoé môi, rồi liếm chúng. Yuuma nhìn theo từng hành động của Himaru, tim cứ đập thình thịch liên hồi. Cố giữ giọng bình thản, cậu hỏi.
- Cậu làm gì vậy? Sao lại...?
- Tôi chỉ lấy DNA của cậu thông qua máu thôi. Đó là cách tôi có thể sử dụng void của chủ nhân DNA đó.
Yuuma hơi ngạc nhiên, nhưng sau đó đôi mắt lại nheo lại. Cậu nhìn Himaru đầy nghi hoặc.
- Cậu cần void của tớ để làm gì?
Himaru vẫn mút mấy ngón tay còn đọng lại máu của Yuuma trên đó. Nở một nụ cười có gì đáng sợ, cô từ tốn trả lời, mắt vẫn không nhìn vào cậu.
- Hỏi lạ thế! Void lửa, một void mạnh mẽ mà. Rất cần cho cuộc chiến đấy.
Dứt lời, Himaru mở ngửa bàn tay ra. Một thứ gì đó ấm nóng nhưng lại cho cảm thấy lạnh lẽo xuất hiện lơ lững trên đó. Một ngọn lửa, nhưng không phải màu đỏ hay cam thường thấy, mà là một màu xanh tím khiến cho người ta có cảm giác sợ hãi. Thứ lửa mà vẫn thường được gọi là lửa địa ngục.
Cố để không tỏ ra bất ngờ, Yuuma tiếp tục hỏi, dù trong lòng lại mang thêm rất nhiều thắc mắc.
- Cuộc chiến gì chứ? Nếu cậu định nói đến voidAS, tớ nghĩ nó đã kết thúc rồi.
Khoé miệng Himaru nhếch lên, tạo thành một nụ cười ma mị. Nhưng ngay sau đó, nụ cười ấy lại biến mất hoàn toàn như chưa từng hiện hữu. Cô nắm bàn tay lại, khiến ngọn lửa xanh trên đó cũng tan biến theo. Himaru nhắm hờ mắt, cô chống hai tay xuống đất, đứng dậy.
Yuuma thực sự không thể nào thích nghi được với cái thói mập mờ úp úp mở mở của Himaru. Cậu cắn mạnh môi dưới đến gần như bật máu, rồi cũng đứng lên một cách đầy bực bội. Nhìn Himaru đang bước đi bình thản như không có chuyện gì xảy ra, cậu bước nhanh đến, nắm lấy bàn tay cô kéo đi. Dù trong lòng vẫn còn tức giận, nhưng không vì thế mà cậu chịu bỏ tay cô ra đâu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!