- Đây là... Vicegia sao?
Sau khi xuống taxi, Himaru đã đến được nơi cần tới. Cô đang đứng trước học viện danh giá được xem là được hàng ngàn người khắp nơi ngưỡng mộ, học viện Vicegia.
Cô mặc một chiếc áo thun màu xanh nhạt bên trong, khoác ngoài khoác một chiếc áo mỏng kèm theo, cùng váy màu đen xếp li dài gần đầu gối. Vì đang là mùa xuân, nên Himaru mặc thêm một chiếc áo khoác kaki bên ngoài, dài gần đến váy. Chân mang vớ dài hơn gối màu trắng, và đôi bốt gần gối màu trắng xanh. Tay Himaru cầm một chiếc túi nhỏ, đựng trong đó những món đồ cần thiết.
Himaru hơi ngẩng cao đầu, mắt đảo quanh cổng chính của học viện. Cánh cổng chính bằng sắt cao to cầu kì hoa văn, hai bức tường nối với cánh cổng trải dài khắp con đường lớn. Bức tường và cổng rất cao, người thường không thể nào trèo qua nổi. Nhìn mà choáng ngộp. Trông chẳng khác nào một lâu đài hoàng gia nguy nga. Nhưng lại tạo nên một cảm giác u ám và bị trói buộc. Có một học viện thế này tồn tại trên đời sao?
Cô quay đầu qua lại, rồi bước tới bên cổng chính. Himaru ngó mắt nhìn vào trong. Một lúc sau, một người đàn ông có vẻ là bảo vệ, đứng cạnh cổng. Vẻ mặt lạnh tanh kèm ánh mắt khinh khỉnh của ông ta liếc nhìn Himaru, rồi cất giọng ồm ồm.
- Muốn gì?
- Dạ, cháu...
- Về đi, đừng có lảng vảng ở đây!
- Ông bảo vệ xua xua tay
- Nhưng cháu đến để nhập học mà!
- Giấy đâu?
Chắc chắn ông ta nói đến giấy nhập học mà học viện Vicegia gửi cho Himaru vài ngày trước. Nhưng nó đã bị Hondo Wakana xé mất rồi còn đâu. Himaru hơi lo lắng cắn nhẹ môi.
- Mấy trò con nít này ta thấy mãi! Về giùm đi!
- Nhưng...
- Đợi đã nào!
Ông bảo vệ hơi quay đầu lại, Himaru cũng nghiêng đầu nhìn vào trong. Từ bên trong khuôn viên học viện, một người phụ nữ với mái tóc đen ngang vai, đôi mắt vàng hiền từ, khoảng ngoài ba mươi bước ra. Ông bảo vệ hơi cúi người. Người phụ nữ bước đến bên ông, nói gì đó là Himaru không nghe rõ.
Một lúc sau, người bảo vệ bước vào trong căn phòng cạnh cổng chính. Vài phút sau, cánh cổng chính cầu kì cứng cáp dần mở ra. Người phụ nữ bên trong cười nhẹ, ra hiệu cho Himaru bước vào. Cô đảo mắt một lúc, rồi làm theo. Vừa bước hoàn toàn vào trong, cánh cổng chính đã đóng lại. Himaru hơi quay đầu nhìn lại rồi thôi. Ánh mắt cô thoáng buồn. "Liệu mình đã lựa chọn đúng?", cô thầm nghĩ.
- Xin lỗi em nhé! Ông ấy luôn như vậy! Nhưng tính ra cũng tốt lắm!
- Dạ!
- Himaru quay đầu lại, nhìn sang người phụ nữ
- À, cô là Kanano Miyo, giáo viên học viện Vicegia! Chào em! Shinohara Himaru
-san!
- Kanano
-sensei nở nụ cười hiền từ
- Vâng! Rất vui được gặp cô!
Kanano Miyo
-sensei hỏi Himaru vài nét về cuộc sống của cô. Vì luôn muốn giữ khoảng cách với người khác, nên Himaru chỉ trả lời qua loa, có câu thì cười trừ. Kanano
-sensei thấy vậy nhưng không nói gì.
Cả hai bắt đầu bước vào khuôn viên học viện. Nhìn từ bên ngoài, nơi này thật rộng. Nhưng khi đã vào bên trong, nơi này còn rộng hơn tưởng tượng. Trông chẳng khác nào một thành phố vậy. Với những học viên và giáo viên cười nói xung quanh vui vẻ, cảnh vật, cây cối...
Sau khoảng năm mười phút đi bộ, Himaru cùng Kanano
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!