Hiện tại, các học sinh của Vicegia đã trở về kí túc xá sau khi giờ học trên lớp kết thúc. Tuy nhiên, trong sân bóng rổ của trường vẫn phát ra những âm thanh như quả bóng nảy trên mặt đất.
Sân bóng của trường có kích thước cực lớn, nên thường được chia đôi trong giờ học để tập cho hai lớp. Có hai sân bóng rổ cả thảy ở khu S, một là sân ngoài trời toàn quyền thuộc về câu lạc bộ bóng rổ, còn lại là sân trong nhà dành cho giờ học trên lớp hoặc trong giờ sinh hoạt của câu lạc bộ bóng rổ khi trời mưa. Và lúc này, những âm thanh phát ra là trong sân ngoài trời.
Quả bóng rổ màu cam cơ bản là nặng, nhưng cái người đang dẫn bóng trên sân lại cho cảm giác như quả bóng hoàn toàn nhẹ bẫng. Quả bóng rổ được nâng lên bằng hai tay, rồi dùng một lực vừa phải đẩy. Nó tạo thành một vòng cung trên không và đáp vào rổ. Một cú ném chuẩn xác.
Yuuma lau đi những giọt mồ hôi trên trán, chặn dưới cằm thở dốc một lúc để lấy lại sức. Mắt cậu chợt nhìn qua hàng ghế nghỉ ngơi, hơi thoáng cụp xuống.
Trước đây, sau giờ học, những lúc tâm trạng không vui, Yuuma thường xuyên đến đây để chơi bóng rổ một lúc rồi về. Đương nhiên là một mình. Nhưng chuyện thay đổi từ khi Shinohara Himaru nhập học. Những lúc cậu bực mình, cô không nói gì mà chỉ lẳng lặng đi theo sau. Khi cậu chơi bóng rổ để quên đi cái khiến mình bực mình, thì cô là người ngồi ở hàng ghế nghỉ, chống cằm chăm chú nhìn cậu chơi rồi hò hét vỗ tay kịch liệt khi bóng vào rổ như trẻ con. Dù có đuổi cổ thế nào, cô nhất quyết không về.
Lúc đầu thì còn hơi khó chịu vì bị dòm ngó, rồi ồn ào nữa, nhưng dần dà thì quen.
Giờ ở cái hàng ghế đó, chỉ còn cặp cậu, với chiếc áo khoác đồng phục đã cởi ra vắt bên trên. Hoàn toàn không có một ai cả. Không còn cái mái tóc bạch kim bay bay. Không còn những tiếng hò reo rồi vỗ tay nhiệt tình. Cứ tưởng bản thân đã quên, nhưng thực ra lại quá khó.
Yuuma chợt nhớ đến cuộc nói chuyện ban sáng. Cậu vô thức đưa tay chạm môi. Nếu là bình thường, mặt Yuuma lúc này chắc chắn đỏ ửng lên như quả cà chua chín, nhưng giờ không hiểu sao, cậu lại hoàn toàn bình thường, cứ thể đó là điều hiển nhiên. Có lẽ cái cảm giác thất vọng xâm chiếm lấy chăng?
Cậu khom người xuống, lấy quả bóng rổ đang lăn qua lại dưới chân cậu nãy giờ. Yuuma nhìn chăm chăm vào nó một lúc, rồi thả xuống. Quả bóng nảy lên, cậu lại dùng tay nảy xuống. Cứ thế, nảy lên nảy xuống một lúc, Yuuma mới bắt đầu dẫn bóng đi. Có lẽ chơi như vầy giúp cậu quên đi phần nào. Yuuma đạp chân lấy đà nhảy lên, một tay cầm bóng cho nhanh vào rổ rồi nắm lấy khung rổ, mới nhảy xuống.
- Cú úp rổ tuyệt đấy!
Nghe tiếng nói, Yuuma cúi người lấy quả bóng vừa rơi ra khỏi rổ. Hai tay cầm bóng, đầu cậu hơi quay qua.
Một cô gái, với mái tóc vàng kim, được buộc kiểu đuôi ngựa sang phải. Nụ cười híp mắt tươi tắn và khuôn mặt trắng hồng. Một tay đưa lên vẫy chào, tay còn lại cầm một bịch ni lông nhỏ màu trắng.
- Miku
- Yo! Yuuma
-kun!
- Cho cậu này!
Miku hớn hở lấy một cây kem trong túi ni lông mang theo, đưa ra trước mặt Yuuma. Là kem vanilla, hương mà Yuuma thích nhất. Cậu nhìn chăm chăm một lúc, mới bỏ cái khăn lau mồ hôi xuống ghế, cầm lấy cây kem.
- Vanilla? – Trước giờ cô nàng vô tư này làm gì biết để ý ai, giờ còn biết cả sở thích ăn kem của cậu nữa
- Himaru
-chan trước có nói cho tớ biết! – Bỏ tọt cây kem vị dâu của mình vào miệng, Miku nói giọng nhẹ nhàng
Vẻ ngoài vẫn rất thản nhiên, nhưng thú thật thì Yuuma hơi ngạc nhiên. Cô biết sở thích của cậu sao? Himaru lúc đó, còn vô tư hơn cả Miku đang ngồi cạnh cậu mà. Nghĩ vẩn vơ, Yuuma bỏ cây kem vào miệng, cắn một miếng.
- Sao lại là kem?
- Cậu thích ăn kem mà! – Miku nói tỉnh bơ – Tớ thấy cậu hay vào căng tin ăn kem lắm!
- Sao cậu biết? – Yuuma hơi hừ giọng
- Tình cờ thấy!
- Nhưng đó là kem li! Khác!
- Cũng là kem!
- Mặc cậu!
- Mà tớ không ngờ Yuuma
-kun thích ăn vanilla! – Miku quay sang nhìn Yuuma, miệng hơi cười cười – Dễ thương quá cơ!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!