Chương 41: Chap 36: Suy nghĩ của Arima Shin

Viên phấn đang viết những dòng bài giảng trên bảng chợt bị đè mạnh đến nỗi gãy đôi. Thầy Tama với tay lấy viên khác, tiếp tục viết bài. Những học sinh dưới lớp cũng rời mắt khỏi bảng đen, tiếp tục chăm chú viết vào tập.

Suốt từ khi bắt đầu tiết học đến giờ, Yuuma vẫn chưa quay lại. Còn dưới bàn cậu, nơi Himaru và Yuuki ngồi, cả hai đều không chăm chú vào bài giảng của giáo viên. Himaru thì ngả đầu vào vai Yuuki ngủ ngon lành, Yuuki thì ngồi đọc sách. Cả hai vừa làm việc riêng vừa nghe nhạc, mỗi người một bên tai.

Trước khi Himaru "chuyển trường" đi, cô luôn là học sinh chăm chú bài giảng nhất, chỉ thỉnh thoảng ngủ quên trong lớp. Vậy mà bây giờ, cô không chú ý vào bài giảng của thầy Tama là bao. Himaru ngả đầu vào vai Yuuki ngủ không biết trời trăng mây gió gì làm thầy khá bực mình. Nhưng trước đó vài hôm, không chỉ thầy mà hầu như tất cả giáo viên đều nhận được chỉ thị của Phó Hiệu trưởng Amemiya Kotarou, rằng không được đụng đến cô học sinh mới chuyển đến Shinohara Himaru.

Vì vậy, dù khó chịu, nhưng vẫn cố gắng làm ngơ.

Tiếng chuông báo đến giờ ra chơi vang lên. Chưa nhận được sự cho phép dừng tiết học của thầy, thì đa phần cả lớp đã la lên vui mừng. Tiết học kết thúc. Mọi người trong lớp thu dọn sách vở bút viết vào hộc bàn. Bọn con trai vừa chạy ra vừa đùa nghịch như trẻ con. Bọn con gái thì túm tụm lại chỗ bàn của Yuuki và Himaru. Bị hỏi dồn liên tục khiến Yuuki khó chịu, nhưng cậu vẫn cố gắng cười cười.

Những âm thanh ồn ào cứ đập vào tai khiến Himaru nhăn nhó mở mắt. Cô rời khỏi vai Yuuki, đưa tay che miệng ngáp ngủ. Vừa dụi mắt, Himaru vừa liếc nhìn sang bên cạnh. Đập vào mắt cô là hình ảnh bọn con gái đang bu lấy Yuuki, hỏi dồn dập không ngừng. Himaru đanh lại khó chịu. Cô vô tình lườm sang khiến bọn nữ sinh sợ hãi, ấp a ấp úng rời đi.

Được giải thoát, Yuuki nhìn sang Himaru, cười. Nụ cười cậu làm cô khó chịu, chống cằm hướng mắt ra cửa sổ.

- Ghen~ à? – Yuuki nói bằng giọng trêu chọc

- Vớ vẩn!

- Ai biết được!

Chợt Himaru nghe thấy tiếng ồn ào từ xa vọng lại. Đúng thật, từ cửa lớp cô vừa bước vào vài người khá quen thuộc. Himaru thở dài chán nản rồi tiếp tục nhìn ra bầu trời.

Bước vào lớp là bốn con người. Hai nam hai nữ. Hai cô nữ sinh đi trước, vừa đi vừa nói chuyện vui vẻ. Nhưng ngay lập tức khi nhìn thấy Himaru, cả hai liền chạy nhanh lại. Hai cậu nam sinh đi sau, một cậu đeo kính trông khá giống mọt sách, còn lại thì trưng ra bộ mặt lạnh lùng.

- Hi

-ma

-ru

-chan!

~ Luna nhấn mạnh từng chữ, vừa chạy lại đã ôm chầm lấy Himaru từ phía sau khiến cô hơi giật mình rồi chuyển sang chán nản. Konomi đi đến ngay sau đó, chen vào bàn phía trên Himaru, ngồi xuống, quay mặt lại chỗ cô.

- Lâu quá không gặp, Yuuki

-kun!

- Tớ cũng vậy, Konomi

-chan!

- Vậy cậu thực sự đến đây sao, Yuuki?

Shin đi đến từ phía sau, ngay lập tức vào chủ đề chính. Mặt cậu đanh lại khó chịu, hai tay khoanh trước ngực. Đôi mắt ánh lên vẻ lạnh lẽo hơn bao giờ hết. Trong khi đó, Yuuki cười nhếch môi, rồi đứng dậy.

- Sao tớ không thể đến hả, anh hai?

- Em gọi cậu ta đến?

Himaru nhận thấy sự việc vừa chuyển hướng sang mình thì đứng dậy một cách lười biếng. Cô đưa tay ý bảo Luna – vốn đang ôm lấy Himaru – bỏ tay ra. Himaru lách người qua hai bàn học, đi đến đứng cạnh Yuuki.

- Hôm qua em đã nói anh rồi mà.

- Anh không nghĩ em nói thật!

- Em không thích đùa!

Nhận thấy tình hình có vẻ căng thẳng, Yuuki nhếch môi cười. Cậu đưa tay lên đầu Himaru, xoa nhẹ. Nếu là bình thường, cậu chàng đã bị đạp thêm một cú vào chân, nhưng bây giờ, tâm trạng Himaru đã trở nên không tốt, nên cũng chẳng mấy quan tâm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!