- Muộn quá rồi!
Himaru vừa ra khỏi một cửa hàng tiện lợi gần nhà. Trên tay cô lúc này cầm một túi đựng một đống những hộp bánh sandwich và vài lốc sữa hộp. Vì không biết nấu ăn, nên Himaru luôn mua những thứ có sẵn về dùng. Tiền thì được gửi đến hằng tháng, đủ để tiêu dùng cả năm. Tuy vậy, Himaru chả biết ai gửi nó đến. Mà sự thật thì cô không mấy bận tâm. Đưa tay lên đồng hồ, kim ngắn đã chỉ số sáu từ lúc nào. Himaru nâng tay đang cầm túi lên, móc ra một hộp sữa, vừa đi vừa uống ngon lành.
Himaru hoà lẫn vào dòng người nườm nượp trên một con phố Tokyo. Đôi mắt dõi xung quanh, miệng hút sữa, chân vẫn cứ tiến về phía trước. Nếu là bình thường, Himaru sẽ về bằng taxi, nhưng hôm nay cô lại đột nhiên muốn đi bộ về nhà.
Vì không thích nơi đông người cho lắm, Himaru đã lách khỏi con đường phố đông nghịch người qua lại, và đi vào một con đường vắng hơn. Vừa đi, Himaru vừa ngắm hai hàng cây anh đào bên đường. Là mùa xuân, nhưng vẫn có cây không nở hoa. Đôi mắt cô hơi cụp xuống. Tiếp tục đi một lúc, đôi chân Himaru tự khắc chợt dừng lại. Miệng cô cũng ngừng hút sữa.
Miku đúng là phiền phức mà! Cả Arata nữa! Tự dưng đang ngồi trên xe về học viện ngon lành, lại dở chứng sực nhớ ra có buổi biểu diễn. Còn Arata thì cũng "ké" xe để đi đâu đó. Kết quả là Yuuma bị "đá" khỏi chiếc xe vốn đang trên đường về học viện. Mà không ngờ được là Yuuma lại bỏ quên ví trên xe. Và cậu phải tự mình về học viện. Đi bộ. Vẻ mặt Yuuma lúc này khá khó coi.
Đôi chân mày hơi chau lại, hai tay nhét vào túi áo khoác ngoài, tuy chân vẫn cứ bước đều đều.
Một cánh hoa anh đào bay qua ánh nhìn của Yuuma. Cậu bất giác nhìn theo. Nó bay qua khỏi cậu rồi bay lên cao. Giây phút đó, ánh mắt Yuuma chạm phải một cô gái đang nhắm hờ mắt, tay giữ lại phần tóc của mái tóc bạch kim đang bị gió thổi bay.
Himaru mở mắt, hơi ngẩng đầu. Lúc đó, cô bắt gặp ánh mắt Yuuma đang nhìn mình chằm chằm. Cô hơi mỉm cười. Yuuma hơi ngẩn người, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh lùng như thường, liếc mắt nhìn sang hướng khác.
- Cảm ơn! Vì lúc đó đã giúp tớ!
- Himaru hơi nghiêng đầu
Yuuma nghe nhưng không đáp lại. Hình như cô đang nhắc về chuyện cậu và Genius can thiệp khi Himaru đang bị Hondo Wakana bắt nạt. Lúc này, cậu đang ngồi trên một chiếc ghế công cộng đặt giữa hai cây anh đào. Bên cạnh là Yuuma là Shinohara Himaru.
- Cậu không về à?
- Hỏi Miku và Arata ấy! Hai đứa đó lấy xe rồi!
- Sao không về bằng taxi? Quên ví trên xe hả?
Bị đoán trúng tim đen, Yuuma chỉ biết im lặng. Thấy vậy, Himaru hơi mỉm cười.
- Cậu là Kujyou Yuuma
-san nhỉ?
- Ừ
- Nè!
- Gì?
- Lúc đó, cậu có nói nếu tớ không nhập học vào Vicegia, tớ sẽ gặp nguy hiểm, tại sao?
- Tôi có nói à!
- Có mà!
- Không nhớ!
- Xí!
- Himaru hơi phồng má
- Vậy, Vicegia là học viện thế nào vậy?
- Cậu không biết về Vicegia?
- Vẫn chất giọng lạnh lùng ấy, nhưng có chút kinh ngạc
- Không biết! Có nghe! Nhưng không để ý!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!