Câu chuyện này xảy ra khoảng một năm trước khi Shinohara Himaru gặp chàng hoàng tử lạnh lùng Kujyou Yuuma. Lúc đó, Himaru chỉ vừa bước sang tuổi mười ba. Một cô bé mười ba tuổi, xinh đẹp, nhưng lại luôn ẩn giấu sau cái vỏ bọc là một cô bé hiền hoà, dịu dàng và ấm áp.
Shinohara Himaru đưa tay tắt chiếc đồng hồ báo thức đang kêu inh ỏi. Cô bé ngồi dậy khó khăn. Hai tay đang ôm lấy chiếc gối ôm dài buông ra, vươn vai rồi che miệng ngáp dài. Cô bé dụi mắt, rồi tiếp tục ngồi thần thỡ một lúc. Xoay người, xỏ hai chân vào đôi dép đi trong nhà, cô bé đứng dậy khỏi giường. Nhưng chỉ vừa đi được vài ba bước, Himaru đã vấp phải một thứ vô hình nào đó, khiến cô bé mất đà mà nằm ôm lấy sàn nhà. Himaru nhăn nhó bò dậy, rồi lười biếng đi vào nhà vệ sinh.
Trút bỏ bộ đồ ngủ chẳng mấy gọn gàng, Himaru thay vào bộ đồng phục nữ sinh kiểu thuỷ thủ của học viện Yami. Chỉnh lại một chút, thắt bím một nhúm trong mái tóc bạch kim dài đẹp đến đáng tự hào, đeo thêm một số phụ kiện đi kèm, và dọn dẹp chỗ ngủ. Himaru vẫn còn buồn ngủ, cô vừa lấy chiếc cặp trên bàn học, vừa dụi mắt, mở cửa và đi ra khỏi phòng mình.
Ăn sáng cho qua loa với mấy miếng bánh sandwich, Himaru rời khỏi căn hộ của mình để đến trường. Miệng vẫn ngậm miếng bánh, cô bé chạy thục mạng. Muộn mất muộn mất! Cô bé thầm nhủ.
Đến được cổng trường, Himaru cúi gập người, chống tay lên gối thở hổn hển. Điều hoà nhịp thở của mình, Himaru lười biếng đi vào trong trường.
Mặc cho những học sinh ai nấy đều có bạn bè, Himaru không mấy quan tâm. Phải, cô bé không có bạn. Vì ai chứ?
Đứng trước cửa lớp, Himaru vừa định bước vào thì chợt khựng lại. Cô thấy hơi thắc mắc khi nhìn những học sinh của lớp mình. Người bên ngoài thì có vẻ cứ câu giờ không muốn vào lớp, người bên trong thì cứ che miệng nhìn cô bé cười cười. Nhất là cái cô đang ngồi có vẻ như trung tâm lớp kia, bao quanh là một đống nữ sinh. Hondo Wakana. Cô con gái độc nhất của "ân nhân" cứu vớt học viện không phải đóng cửa, đồng thời là cô nàng chảnh choẹ nhất trường mà chẳng ai dám làm phật ý.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại trong túi Himaru rung lên. Cô bé nâng tay đang cầm cặp, mở khoá kéo lấy ra điện thoại của mình. Nhìn tên trên màn hình cảm ứng, sắc mặt cô bé trở nên khá khác với bình thường. Lạnh.
Himaru đưa điện thoại lên tai. Chẳng ai biết cô nghe được gì từ người đầu dây bên kia, chỉ biết Himaru chỉ gật đầu vài cái, rồi chợt quay gót chạy đi. Không phải chạy vào lớp, mà là chạy lại hướng mà cô vừa đi đến.
Hondo Wakana đứng bật dậy trên bàn. Nhỏ thầm rủa cô gái vừa chạy đi kia. Uổng công nhỏ làm bẫy cho Himaru.
Himaru chạy xuống những bậc thang. Chẳng mấy chốc, cô đã ra khỏi khuôn viên chính của trường. Bên dưới sân trường, có đậu một chiếc xe màu đen bóng sang trọng. Không do dự, Himaru tự mở cửa bước vào xe. Chiếc xe chạy đi trong ánh mắt đủ loại của học sinh trong trường.
- Đây là Akise Yuuki!
- Trợ lý của ngài Phó Hiệu trưởng Amemiya
- vốn không ra được Vicegia
- vừa nói vừa đưa tay sang người con trai đứng bên cạnh mình
- Còn đây là Shinohara Himaru! Hai người sẽ hợp tác với nhau!
Họ đang ở một căn biệt thự nằm khuất bóng sau Tokyo nhộn nhịp. Nơi tập trung của các thành viên của Tổ chức* vẫn còn bên ngoài học viện.
Akise Yuuki. Theo lời ngài trợ lý nói, thì cậu ta vừa trở về sau chuyến du học tại Mĩ. Mái tóc nâu nhạt và đôi mắt lục bảo tinh anh. Khuôn mặt trẻ con ấy khiến người ta dễ lầm tưởng về tính cách của Yuuki. Cậu ta đang cười, tay vẫy chào với Himaru. Nhưng ngược lại, cô chỉ nhìn bằng ánh mắt chán chường rồi nhanh chóng quay đi. Ba chữ thôi: Không
-hứng
-thú.
Himaru lúc này, không giống Himaru lúc nào cũng cười, tự tin trong mọi hoàn cảnh và dịu dàng ấm áp, mà lại rất lạnh lẽo, vô cảm và toát ra hàn khí khiến đối phương rùng mình. Đây mới thật là Shinohara Himaru. Vỏ bọc che lấp cho vỏ bọc.
Akise Yuuki nhìn Himaru, cười nửa miệng tỏ vẻ hứng thú. Cậu cảm thấy cô bé này thật thú vị. Vậy là sắp tới đây là người mà cậu phải hợp tác sao? Một cô nhóc hả? Tuy thấy Himaru thú vị, nhưng điều đó không có nghĩa là bản thân Yuuki không thấy khó chịu. Cậu đã được đưa đi du học bên Mĩ từ khi còn nhỏ để phục vụ cho Tổ chức, điều đó chứng tỏ cậu không phải dạng tầm thường. Phải, cậu là người có sức mạnh thuộc những người dẫn đầu. Chưa kể, void của Yuuki là loại void mạnh và cực nguy hiểm.
Đây không phải tự kiêu, nhưng phải hợp tác với một cô bé không những nhỏ hơn cậu một tuổi, mà còn lúc nào cũng tỏ vẻ không quan tâm cậu. Nhất là, chưa biết thực lực thế nào nữa!* Nghĩ là làm, Yuuki quay sang than thở với người trợ lý.
- Con nhóc này? Anh đùa tôi hả? Bảo tôi hợp tác với nó?
- Thưa cậu, đây là lệnh từ ngài Amemiya!
- Dù vậy
- Yuuki quay sang Himaru khinh khỉnh
- Con nhóc này xứng làm đối tác của tôi...
Chưa kịp nói dứt câu, Yuuki đã phải ngừng lại. Cậu nghiêng đầu sang một bên, tay nắm lấy cái chân thon thả vừa đá xoáy với mục tiêu là đầu cậu. Liếc mắt sang chủ nhân cú đá khiến cậu thoáng bất ngờ.
- Phản xạ tốt đấy!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!