Đó là một sợi dây chuyền. Sợi dây màu đen, với mặt là một chiếc chìa khoá trông không giống với những chiếc chìa bình thường. Mặt dây chuyền màu bạc, hình trái tim, có một viên ngọc màu xanh biếc. Tuy đẹp, nhưng không hiểu sao lại thấy hơi đáng sợ. Không biết có phải tưởng tượng hay không, nhưng Miku cảm nhận được từ đó một luồng sát khí không nhỏ.
- Tôi thấy nó trên bàn học cậu! – Yuuma trả lời
- Cậu qua phòng tôi? Đừng có tự tiện!
- Dù cậu không còn ở đây, cái bản tính quên khoá cửa vẫn còn!
- Cậu!
Nhìn vẻ mặt tức giận của Himaru, Yuuma chợt thấy thật dễ thương. Nhưng mà, cô có vẻ rất xem trọng sợi dây chuyền này, hay nói đúng hơn là cái chìa khoá. Có một chuyện, Yuuma cảm thấy hình như nó hơi quen, cậu đã thấy ở đâu rồi, nhưng lại không nhớ được.
Himaru vẫn chưa nguôi giận. Cô đeo sợi dây chuyền vào cổ xong xuôi, đưa tay kéo phần tóc bị kẹp với sợi dây. Đúng lúc đó, từ phía sau nơi bọn họ đứng, ngoài cánh cửa vang lên tiếng nói.
- Hii
-chan!
Nghe tiếng gọi quen thuộc, Himaru hơi ngẩng đầu. Vừa nhìn thấy anh, mọi sự tức giận như bay đi theo gió hết. Sự lạnh lẽo vẫn ngự trị trong đôi mắt màu xanh biếc, nhưng vẻ mặt đã vẽ nên một nụ cười nhẹ nhàng. Himaru bước nhanh qua khỏi Yuuma. Thấy vậy, cậu và Miku, Arata cũng quay lại.
- Shi
-nii! Anh đến làm gì vậy?
- Con nhóc này! Em không chạy lung tung, thì anh mất công đến tận đây à?!
- Xì! – Himaru bĩu môi
Shin khẽ cốc nhẹ đầu cô em gái yêu quý. Cậu bỏ qua những ánh mắt từ trong phòng, hay của những người đang đi qua lại nhìn mình dò xét. Đôi mắt lạnh băng hiện rõ tia vui tươi, kèm với nụ cười nhẹ.
Himaru không còn quan tâm đến bọn Yuuma nữa. Cô hạ hai tay đang ôm lấy chỗ vừa bị Shin cốc, hai tay khoanh lại trước ngực.
- Em không đi lung tung!
- Ờ, đâu có đi lung tung đâu!
- Em tìm đồ mà!
- Vậy, đâu?
- Xì!
Đến tận lúc này, Shin mới ngẩng đầu nhìn Genius. Bắt gặp ánh mắt chứa tia khó chịu của Yuuma, Shin nở nụ cười khinh bỉ. Nhưng không phải khinh Yuuma. Cậu khép hờ mắt trong vài giây, rồi mở ra. Đưa tay xoa đầu Himaru làm cô la toáng lên khó chịu.
- Về thôi!
- Biết rồi! Bỏ tay anh ra!
- Đợi đã!
Giọng nói của Arata khiến Shin dừng bước.
- Bọn tôi có chuyện muốn nói!
Đến lượt Miku. Himaru cũng dừng lại từ lúc nào, hết đưa ánh mắt lạnh lẽo cho bọn Miku, thì quay sang nhìn Shin. Shin nghĩ ngợi một lúc.
- Hii
-chan, về trước đi!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!