Chương 22: Chap 21: Hạnh phúc có thể chỉ đơn giản như một nụ hôn thoáng qua

Miku tay phải cầm túi, tay trái đánh thong thả theo từng nhịp chân. Đi đến đâu, Miku cũng nhận được bao nhiêu là ánh mắt ngưỡng mộ từ khắp mọi người xung quanh. Cô không mấy quan tâm đến, trong đầu chỉ nghĩ đến tình trạng của Himaru. Cô thắc mắc Himaru đã khoẻ hơn chưa. Cứ thế, Miku vừa lẩm nhẩm hát theo một bài hát, vừa thong thả bước đi. Chẳng mấy chốc đã đến bệnh viện.

Cánh cửa tự động mở ra, Miku tiếp tục bước đi. Cô vui vẻ vẫy tay chào những bác sĩ, y tá mà mình chạm mặt. Đang đứng chờ thang máy chạy xuống thì một giọng nói gọi tên cô:

- Yo! Miku!

- A! Arata

-kun!

Arata đang đi từ từ và dừng lại chỗ Miku. Cậu khẽ đưa tay vẫy chào. Miku cũng cười đáp lại, hơi quay người về phía Arata.

- Đến thăm Himaru à?

- Ừm!

Miku và Arata cùng nhau đi đến phòng bệnh mà Himaru đang nằm. Trên đường, họ thỉnh thoảng nói với nhau vài câu, về cả việc của Genius, nhưng chủ yếu là chuyện mà họ cùng nhau nghe cô Mine kể ngày hôm qua. Nghĩ đến đây, Miku thoáng buồn. Chưa bao giờ cô nghĩ, một cô gái như Himaru lại sinh ra và từng phải lớn lên trong một hoàn cảnh đau đớn đến thế.

Thoáng cái, họ đã đến phòng bệnh của Himaru. Arata đưa tay gõ lên cánh cửa treo biển "Shinohara Himaru". Nghĩ Himaru vẫn còn đang ngủ, nên Arata đẩy nhẹ cửa vào.

- Tớ tự ăn được!

- Há miệng ra! Không nghe hả?

- Cái đồ sư tử đáng ghét!

- Cái đồ con cá, không nghe lời là tớ đem cậu chiên xù đấy!

- Đồ mèo lai khỉ!

- Giờ cậu muốn gì hả, con nhóc kia?!

- Này! Đừng có khuên khoan chỉ vì cậu lớn hơn tớ một tuổi!

- Há cái miệng cá của cậu ra, tiểu ngư!

- Không thích!

Vừa đẩy cửa vào, họ đã chứng kiến một cảnh tượng rất mực "đáng yêu". Miku thậm chí còn nghĩ mình đi nhầm phòng.

Trên giường bệnh, Himaru trong bộ đồ bệnh nhân, ngồi trên giường, tấm chăn đắp đến chân cô. Ngồi ở chiếc ghế bên cạnh là Yuuma, một tay bưng tô cháo, tay còn lại cầm muỗng đầy cháo. Vẻ mặt cậu lúc này khá khó coi, nhưng lại trẻ con một đáng yêu. Bao nhiêu lần Yuuma cố đưa chiếc muỗng cháo vào miệng Himaru, thì bấy nhiêu lần cô nàng mím chặt môi đến mức chỉ còn một đường thẳng, quay phắt mặt đi như một đứa trẻ.

Có vẻ nhận thấy sự xuất hiện của hai người khác vừa mở cửa chuẩn bị bước vào phòng. Cứ nghĩ là y tá hay bác sĩ gì đó, Yuuma quay cái bản mặt trẻ con của mình qua. Bắt gặp ánh mắt ái ngại của Arata và cái cười trừ của Miku, Yuuma điếng người.

- B

-Bọn này làm phiền hai cậu rồi! — Arata cười cười như người thiểu năng

- Làm phiền quái gì hả, thằng kia!?

- Xấu hổ kìa! — Miku trêu

- Im, Miku!

Yuuma cắn môi bực dọc. Chợt nghe thấy tiếng cười khút khít, quay qua thì thấy Himaru đang bụm miệng cười. Bắt gặp ánh mắt nheo lại của Yuuma, thay vì ngừng cười, cô lại cười to hơn khiến cậu thắc mắc mặt mình có dính gì không. Rồi như nhận ra được lí do, ánh mắt Yuuma trở nên "đằng đằng sát khí". Cái sát khí toả ra từ Yuuma khiến căn phòng trở nên ngột ngạt.

- Mấy người im hết coi!!

Yuuma bực mình lớn tiếng. Nhưng không hề tức giận, chỉ là để giấu đi cái khuôn mặt đang đỏ như cà chua vì xấu hổ (hay vì nụ cười của Himaru) gì đó đó. Nhận ra được điều này, mọi người cố gắng kiềm chế lại, không thì chắc cái phòng này, à không, cả cái bệnh viện thành tro bụi ấy chứ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!