Thức dậy trên giường, một ngày mới lại bắt đầu một cách tẻ nhạt.
Himaru mệt mỏi lấy tay phải che mắt lại khỏi ánh sáng đang len lỏi qua cửa sổ và chiếu thẳng vào mắt cô. Himaru tay trái mò đại một chiếc gối gần đó, đập thẳng vào mặt. Lăn qua lại một lúc, cô ngồi bật dậy. Cô mò trên chiếc tủ nhỏ đặt cạnh giường, lấy chiếc điện thoại, mở màn hình xem giờ. Himaru đưa tay che miệng ngái ngủ, rồi quay người, thả hai chân xuống. Sau khi sắp xếp lại giường, Himaru đi dép đi trong nhà, rồi đi vào trong nhà vệ sinh, vừa đi vừa che miệng ngáp ngủ.
Một lúc sau, cô bước ra từ nhà vệ sinh. Bộ quần áo ngủ xốc xếch được thay bằng một bộ đồng phục dễ thương. Bộ đồng phục nữ sinh với áo thuỷ thủ và váy dài gần đến đầu gối, tông màu xanh trắng. Himaru tiến lại đứng trước gương. Nhìn mình trong gương, Himaru hơi mỉm cười.
Sau khi mang vào đôi vớ trắng, Himaru đi vào chiếc dép đi trong nhà hình con thỏ màu xanh, rồi mở cửa bước ra khỏi phòng, không quên cầm theo chiếc cặp đặt trên bàn học.
Himaru tiến vào bếp. Cô mở tủ lạnh và lấy ra một chiếc hộp nhựa đựng duy nhất một miếng bánh sandwich. Bỏ miếng bánh vào miệng, Himaru lại xách chiếc cặp vừa quăng bừa trên bàn ăn, chạy ra ngoài cửa. Mang xong đôi giày bốt ưa thích, Himaru mở cửa chạy ra ngoài.
Lúc này, cô nhận ra có gì đó vừa rơi xuống sàn nhà. Himaru nhặt lên. Một bức thư? Cô sực nhớ ra là sắp muộn học, nên nhét đại bức thư vào cặp, định để lúc nào rảnh thì lấy ra đọc rồi phóng nhanh khỏi căn hộ của mình.
- Khi nãy tớ mới gặp một nam sinh học viện Vicegia đấy!
- Thật sao? Sao lại ở ngoài thế này được?
- Ai biết! Nhưng anh ta đẹp trai kinh hồn!
~
- Sướng quá đi!
Dù ngồi bàn cuối lớp, nhưng Himaru vẫn nghe rõ những tiếng bàn tán xì xào của mấy cô gái ngồi đầu dãy. Bọn con gái nhiều chuyện ấy lúc nào cũng xúm lại bàn tán chuyện này chuyện nọ. Nhưng không thể nói là Himaru không quan tâm. Vang đến tận tai cô cơ mà!
Khi nãy cứ tưởng muộn làm Himaru chạy thục mạng. Mắt vẫn dán vào quyển sách của mình, cô chợt nhớ ra một điều. Himaru bỏ quyển sách còn đang mở xuống bàn, rồi lấy chiếc cặp lên. Sau một lúc mò mẫm, Himaru móc ra một bức thư. Là bức thư cô thấy lúc sáng. Bức thư được bọc ngoài bởi một chiếc bao thư màu hồng phấn, được đính chặt lại bằng một dấu ăn hoa hồng đỏ. Cái dấu ấn này Himaru thấy ở đâu rồi ấy nhỉ? Chưa kịp mở ra xem thử thì bức thư trong tay Himaru đã biến mất.
Hay phải nói đúng hơn là bị giật mất.
- Ara!~ Himaru
-chan có thư tình gửi nè!
Giọng nói lảnh lót của một cô gái vang lên. Cô nữ sinh cùng lớp với Himaru, người luôn tìm mọi trò trêu chọc cô chỉ vì ganh ghét, và cô ta đang cằm trong tay bức thư mới giật được từ Himaru.
- Hondo
-san, trả lại cho tôi!
- Ể?!~ Tớ muốn biết trong đây có gì mà!
Hondo nhếch môi. Chưa kịp để Himaru phản ứng, cô ta đã xé toạc bao thư ra mà không thèm để ý đến dấu ấn cố định bao thư. Hondo móc ra một tờ giấy. Cô ta mở tờ giấy được gấp lại cẩn thận một cách tự tiện và thản nhiên đọc như nó là của mình.
- Để xem nào!
Đôi mắt lướt theo từng dòng trong lá thư. Nhưng chỉ vài giây, khuôn mặt Hondo biến sắc, tái mét. Cô ta ngước nhìn Himaru, trợn mắt kinh ngạc. Himaru hơi nghiêng đầu trước biểu cảm của Hondo.
- Vậy bây giờ, cậu trả nó cho tôi được chưa hả?
Bỏ qua câu nói của Himaru, Hondo giật phắt lá thư xuống. Cô ta đột nhiên cằm lá thư bằng hai bàn tay. Chưa kịp phản ứng gì, thì lá thư của Himaru đang nằm trong tay Hondo đã bị xé toạc thành nhiều mảnh, và bị thả rải rác khắp phòng học trong sự chứng kiến ngạc nhiên của mọi người.
- Cậu làm gì vậy?
- Mày!
- Cách xưng hô của Hondo thay đổi, cô chỉ thẳng tay vào Himaru
- Đứa không cha không mẹ như mày, làm sao lại được nhận vào học viện Vicegia chứ?
- Hả?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!