Chương 14: Chap 13: Xui xẻo

- Sao không gọi tớ dậy?

Yuuma chống một tay lên bàn, tay còn lại dụi dụi mắt. Cậu vươn vai ngả lưng vào lưng ghế, rồi ngồi thẳng dậy, đưa tay xem đồng hồ. Cái quái gì vậy? Nãy giờ chỉ mới có chút thôi mà. Làm sao mà Yuuma lại ngủ suốt hai giờ đồng hồ chứ? Yuuma chau mày, cậu hơi quay sang Himaru. Cô đang chăm chú vào quyển sách của mình, không có vẻ gì là để ý xung quanh. Khuỷu tay chống lên bàn đỡ cằm, tay còn lại lật từng trang sách.

- Tớ ngủ bao lâu rồi? — Dù đã biết, nhưng Yuuma vẫn hỏi lại cho chắc

- Cậu vừa xem đồng hồ mà! — Mắt vẫn không rời trang sách — Khoảng hai giờ rồi!

- Xạo hả?

- Xạo làm gì!

Yuuma xì một tiếng rõ dài, rồi lại nằm ỳ lên mặt bàn. Hình như tai cậu nghe thấy gì đó.

Ở chiếc bàn phía sau bàn mà Himaru và Yuuma đang "đóng đô", là một nhóm những cô gái co lẽ trạc tuổi. Họ tụm đầu lại, đưa tay che miệng thì thầm gì đó. Những lời đó Yuuma đều nghe rõ từng chữ. Bọn con gái này chẳng khác nào đám nữ sinh của học viện Vicegia. Yuuma đập nhẹ đầu xuống mặt bàn, hai tay buông thõng xuống, thở dài.

Ngồi cạnh, Himaru vừa đóng nhẹ quyển sách lại. Có vẻ đã đọc xong cả quyển. Cô quay sang cậu bạn ngồi cạnh, thấy Yuuma trông có vẻ chán nản lắm. Himaru hơi nghiêng đầu.

- Gì thế?

- Đừng nhắc! Đi đâu cũng gặp!

Lúc đầu, cô hơi ngạc nhiên, chớp chớp mắt khó hiểu. Ngay sau đó, Himaru quay ra chiếc bàn phía sau bàn nơi họ ngồi. Một đám con gái chụm đầu vào nhau, che miệng cười nói rôm rả, nhưng ánh mắt ngưỡng mộ như gặp người trong mộng của họ lại dán vào người con trai ngồi cạnh Himaru. Vừa thấy cô quay lại nhìn, cả bọn tản ra, giả vờ đọc sách. Quay người lại, Himaru vỗ nhẹ tay như hiểu ra vấn đề. Cô chợt bật cười.

- Cười gì hả?

- Vui mà! Yuuma nổi tiếng vậy mà!

- Không thích chút nào!

Vẫn dáng vẻ đó, khiến Himaru tưởng nhầm rằng mình đang nói chuyện với một đứa nhóc đáng yêu. Nghĩ vậy, điều đó lại càng khiến Himaru buồn cười. Vì ý thức mình đang ở thư viện, nên Himaru đưa tay che miệng cố kìm nén. Nhưng càng kìm nén lại càng buồn cười hơn. Yuuma ngồi cạnh nhăn mặt, quay mặt sang Himaru. Cậu chống tay ngồi thẳng dậy.

- Im ngay, Himaru!

- X

-Xin lỗi! — Himaru hít thở sâu

Yuuma đứng bật dậy. Himaru thấy thế cũng đi theo.

- Nè, đừng có giận mà!

- Cậu cười đến chết đi!

- Thôi mà! Thôi mà! Yuuma!

Yuuma đi vòng vòng các kệ sách to nhỏ, nhưng chẳng hề có ý định dừng lại để lấy một quyển nào trên kệ. Himaru theo sau. Tuy chỉ đi bình thường, nhưng bước chân Yuuma lại trải rộng hơn nhiều so với Himaru, nên dù nhanh thế nào cô cũng không bắt kịp Yuuma. Cô thầm nhủ, Yuuma mà cũng có lúc giận dỗi. Trông chẳng khác nào trẻ con. Dù muốn cười lắm, nhưng cô lại kìm nén lại, tránh đổ thêm dầu vào lửa.

Mặc dù biết Himaru đang theo sau, nhưng Yuuma không có ý định dừng chân. Cậu không hề giận dỗi gì Himaru cả, chỉ đơn giản là đang cố giấu đi nét mặt mình hiện giờ. Môi Yuuma mím chặt lại, cố nén lại nụ cười, mặt cậu cũng thoáng đỏ. Ai mà ngờ Himaru đuổi theo chứ?

Nghĩ Yuuma giận, Himaru chợt dừng lại đột ngột. Cô phồng to hai má, vẻ mặt bất mãn. Sao cô phải chạy theo Yuuma xin lỗi trong khi cô vô tội chứ? (Tội của bé là làm người ta xấu hổ ^^) Nghĩ vậy, Himaru quyết định không đuổi theo nữa. Cô dừng lại.

Không nghe thấy những tiếng "cộp cộp" của đôi bốt của Himaru nữa, Yuuma thấy lạ. Cố lấy lại vẻ bình tĩnh như thường ngày, cậu quay lại. Himaru đang đi ngược lại hướng cậu, quay lưng về phía Yuuma. Giờ thì đến lượt cô bé giận rồi. Yuuma nhìn theo một lúc, rồi phì cười và nhanh chóng đuổi theo.

- Người nên giận là tớ mới phải đấy!

- Còn nói hả?

- Rồi rồi! Tớ thua!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!