Chương 12: Chap 11: Cậu ấy đã thay đổi vì ai?

Himaru vừa thức dậy. Cô vừa vào nhà vệ sinh rửa mặt và thay đồ, hiện đang đứng trước gương chỉnh sửa lại bộ đồng phục nữ sinh đáng yêu. Himaru xuay một vòng, nhìn mình trước gương, cô khẽ cười tít mắt.

- Đ

-Đó là Kujyou

-sama phải không?

- Đúng rồi! Cậu ấy làm gì ở đó vậy nhỉ?

- Đúng đấy! Phòng Kujyou

-sama kế bên mà!

- Không lẽ cậu ấy đợi ai đó?

- Vớ vẩn! Không thể nào!

- Nhìn kìa! Cậu ấy còn mang cặp nữa!

- Bình thường cậu ấy còn không thèm rời khỏi phòng ấy chứ! Đừng nói là đi học!

- Mà này, đó là phòng của Shinohara

-sama phải không?

- Thôi! Đi đi! Cậu ấy nổi giận thì khổ đấy!

- Ừ ừ!

Mặc xác bọn học viên nhiều chuyện vừa đi vừa chỉ chỉ trỏ trỏ bàn tán xì xào, Yuuma thậm chí không thèm quan tâm hay nhìn họ lấy một giây. Một tay cầm chiếc cặp vác lên vai, tay còn lại đút vào trong túi quần. Nhưng mà, bọn họ gọi Himaru là "sama" từ khi nào thế nhỉ?

Bàn tay rút ra khỏi túi quần, đưa lên định gõ cửa thì lại khựng lại, hạ xuống và lại đút vào túi quần. Có nên gõ cửa không nhỉ? Chưa bao giờ cậu phải rơi vào cái tình huống khó xử thế này! Trời ơi trời! Cậu đã thức dậy sớm để ghé qua với lí do là tiện thể nên gọi Himaru cùng đi chung đến lớp (dự định từ trước), nhưng lại không dám gõ cửa. Cảm giác này, bối rối xen lẫn khó xử, lần đầu tiên Yuuma cảm nhận được. Phải làm sao đây?

Được một lúc lâu đấu tranh tư tưởng trong đầu, Yuuma cũng đưa tay gõ nhẹ cửa.

Sau tiếng nói "Đến ngay đến ngay!" quen thuộc phát ra từ bên trong, cánh cửa bị kéo mở vào phòng. Mắt Yuuma hơi mở to. Himaru đang đứng trước cậu, với bộ đồng phục nữ sinh. Một lọn nhỏ gần tai trái trên mái tóc bạch kim đang được Himaru thắt bím đến nửa. Miệng cô ngậm một sợi dây buộc tóc màu xanh. Vừa thấy Yuuma, Himaru vội đóng sầm cửa lại ngay lập tức. Một lúc sau, cánh cửa mới mở ra.

Himaru cười tươi với mái tóc đã buộc xong, hai tay cầm cặp đưa ra phía sau, trên cổ mang một chiếc khăn choàng màu xanh nhạt như màu mắt cô.

- C

-Chào buổi sáng, Yuuma!

- Tóc còn rối kìa!

- Đâu đâu?

Nhìn Himaru bối rối đưa tay lên mái tóc, đến nỗi chiếc cặp rơi xuống đất, Yuuma bật cười. Dù tiếng cười nhỏ và đã đưa tay bụm miệng lại, nhưng có vẻ Himaru vẫn để ý thấy. Cô nàng hạ hai tay xuống, chỉ thẳng ngón trỏ vào Yuuma, nói với giọng pha chút giận dữ.

- Cậu chọc tớ!

- Làm nóng buổi sáng thôi!

- Xí!

Yuuma vừa định cầm chiếc cặp của Himaru vừa bị đánh rơi xuống đất lên, thì cô đã giật phăng lấy trước đi nó kịp đến tay cậu. Himaru hất mặt bỏ đi trước. Yuuma hơi cười đi theo sau.

- Đưa đây cầm cho!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!