Dù cô Ushio đã nói rằng Himaru sẽ tỉnh lại nhanh, nhưng cả buổi sáng, cô không hề vào lớp. Tuy mới biết mặt nhau, thậm chí chưa làm quen, nhưng tiếng hát của Himaru khiến cô có khá nhiều người quan tâm. Đến chiều, khi ngày học đã kết thúc, Yuuma mới một mình đến phòng y tế xem thử. Cô Ushio không có trong phòng, không có ai cả. Himaru vẫn đang nằm trên chiếc giường bệnh mà cậu đặt cô xuống, hai mắt vẫn nhắm nghiền, vẫn bất tỉnh.
Cậu kéo một chiếc ghế nơi bàn làm việc của cô Ushio, ngồi xuống cạnh giường bệnh mà Himaru đang nằm. Yuuma co một chân lên ghế, hai tay ôm lấy, cằm tựa vào đầu gối. Yuuma không lên tiếng hay làm gì cả, cậu chỉ nhìn vào cô công chúa đang ngủ kia.
Được một lúc, cánh cửa phòng y tế bật mở, nhưng điều đó không làm Yuuma bận tâm. Cậu thậm chí không phản ứng gì.
- Là em à? — Cô Ushio thừa biết Yuuma sẽ không trả lời — Em biết phòng của Himaru chứ?
- ...
- Vẫn im lặng, Yuuma lắc đầu
- Phòng 178! — Cô Ushio vừa nói vừa đi lại bàn, kéo ghế ngồi xuống — Em nên đưa cô bé về phòng nghỉ ngơi!
Yuuma vẫn chưa lên tiếng. Đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm Himaru. Phòng của Yuuma ở khu S, phòng 179. Sao phòng cậu và Himaru có thể cạnh nhau được nhỉ? Trong khi bảng chữ cái chẳng hề trùng khớp với tên hai người. Nghĩ vẩn vơ một lúc, Yuuma thả chân đang co trên ghế xuống, cùng lúc đứng dậy. Không nói không rằng, cậu ngồi quay lưng xuống giường Himaru, kéo cô dậy và để cô ôm lấy cổ cậu.
Quay người lại, không thèm nhìn giáo viên phụ trách phòng y tế lấy một giây, cậu cứ thể tiến ra khỏi cửa trong khi đang cõng Himaru trên lưng.
- "Shinohara Himaru! Nhất định cô bé sẽ không sao cả!" — Cô Ushio tự nói với bản thân — Nhất định!
Sau khi xuống xe buýt chạy từ khu học xá đến kí túc xá của khu S, Yuuma tiếp tục cõng Himaru trên lưng. Mặc xác bọn rãnh hơi không chuyện làm cứ nhìn vào cậu bằng ánh mắt ngạc nhiên nhất có thể, hay nhìn Himaru bằng ánh mắt ganh ghét nhất, Yuuma cũng không quan tâm dù chỉ một chút.
Yuuma vừa tiến vào khu kí túc xá. Vừa đi, cậu vừa thỉnh thoảng liếc Himaru một cái để xem cô đã tỉnh hay chưa. Nhưng tất cả mọi lần đều chỉ là Himaru đang nhắm nghiền mắt. Không rõ cô đang ngủ hay đang bất tỉnh, cậu càng không biết khi nào cô sẽ tỉnh lại. Mặt hơi cúi gầm, Yuuma cắn mạnh môi không thương tiếc.
Yuuma hơi thấy lạ khi cửa phòng Himaru không khoá, nhưng cậu không mấy bận tâm.
Đặt Himaru nằm lên giường và nhẹ nhàng đắp chăn cho cô xong, Yuuma lại kéo ghế ngồi cạnh giường như lúc trong phòng y tế. Được một lúc, Yuuma chợt đứng bật dậy. Cậu tiến đến ban công phòng Himaru. Trời đã tà rồi sao?
Yuuma hơi tựa người vào thanh vịn ban công, mắt hướng lên bầu trời sẫm màu kia.
Từ khi vào học viện cho đến nay đã hơn năm năm. Trong khoảng thời gian đó, Yuuma luôn tỏ ra là một người lạnh lùng vô cảm. Cậu không chia sẻ với bất kì ai, thậm chí là bạn thân Arata hay Miku. Yuuma chỉ nghĩ rằng, cậu đi chung với hai người họ là lẽ thường. Void của Yuuma là lửa, và cậu thừa biết sức mạnh nó lớn thế nào. Và chính bản thân Yuuma biết rằng, việc cậu được chỉ thị vào Genius, là một phần trong việc học viện này đang lợi dụng cậu hay đúng hơn là Void mà cậu nắm giữ.
Tuy vậy, chưa lần nào, Yuuma phàn nàn về nó. Cậu chỉ thường từ chối các nhiệm vụ dành ình. Bởi đối với Yuuma, có lẽ sống trên đời này, hay là học viên của Vicegia, chỉ là một sứ mệnh cho con người. Từ ngày hôm đó, Yuuma đã chán ngấy con người và những cảm xúc mà chúng sở hữu. Dù cho cậu là con người. Vì lẽ đó, có lẽ nụ cười tươi rói của một thằng nhóc nghịch ngợm trong cậu ngày nào đã biến mất không dấu vết.
Khi nhận được nhiệm vụ phải đưa một cô gái đến Vicegia và giữ an toàn cho cô ta bằng mọi giá, Yuuma cực kì tức giận và khó chịu. Cậu tự hỏi tại sao mình phải làm công việc ngu ngốc đó. Nhưng, khi gặp cô gái đó, cậu mới tự biết ơn khi mình đã chấp nhận việc đó. Yuuma hơi quay đầu nhìn vào trong phòng, ánh mắt cậu hướng về phía Himaru. Môi Yuuma bất giác nở nụ cười nhẹ. Phải, bởi đó là Himaru. Là Himaru. Lí do tại sao ư? Nói thật thì chính bản thân cậu cũng không thể hiểu tại sao?
- Ư!
~ Yuuma quay đầu lại, một tay vẫn để trên thành vịn ban công. Himaru đang nằm trên giường đầu lắc qua lại. Cậu lập tức rời ban công mà chạy như bay đến bên giường Himaru.
Cô nhắm chặt mắt lại, rồi mở nó ra một cách nặng nề. Đôi mắt mệt mỏi của Himaru nhìn lên trần nhà, rồi hơi liếc qua Yuuma. Trong khi Yuuma vẫn mang ánh mắt chứa vài tia lo lắng dành cho cô, thì Himaru chống một tay xuống giường ngồi dậy. Thấy vậy, Yuuma cũng đỡ cô tựa lưng vào chiếc gối dựng đứng vừa đặt ở thành giường.
- Cậu... là ai?
Himaru đưa mắt nhìn sang Yuuma. Cô vừa nói cái quái gì vậy? Yuuma lúc đầu chỉ nghĩ Himaru đang đùa giỡn, nhưng cậu chau mày giật mình khi nhìn vào đôi mắt Himaru. Đôi mắt chứa đựng sự mệt mỏi vì vừa tỉnh lại, nhưng không hiểu sao có chút gì đó kì lạ. Màu xanh sáng của đôi mắt giờ sâu thẳm và tâm tối lạ thường, toát lên vẻ lạnh lùng vô cảm mà đến Yuuma cũng rùng mình. Cô không hề đùa.
Nhưng chỉ ngất thôi, làm sao lại mất trí nhớ được?
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng Himaru mở tung ra. Cùng với đó, Yuuma hình như nhìn thấy Himaru giật nảy mình, đưa tay ôm lấy đầu.
- Himaru
-chan ! — Miku chạy bay đến, túm lấy Himaru — Tỉnh rồi! Mừng quá!
~
- Cậu làm vậy, Himaru sẽ mệt hơn đấy! — Arata vừa đóng cửa, rồi đi vào, một tay chống hông nhắc nhở
- X
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!