Chương 46: (Vô Đề)

Kỳ nghỉ tết không kéo dài quá lâu, sau mùng bảy, người nhà họ Trần cũng bắt đầu trở lại làm việc. Trần Kỳ Chiêu vốn định nằm lăn lộn ở nhà đến khi đi học lại nhưng lúc mọi người trở lại làm việc vào mùng bảy tết, mới sáng sớm Trần Thời Minh đã gọi cậu dậy bảo cậu đến công ty.

Mãi cho đến lúc lên xe, Trần Kỳ Chiêu vẫn chưa hoàn toàn tỉnh ngủ, cả người còn hơi mơ màng. Hai ngày nay cậu đã phải xem tất cả tư liệu về bãi đỗ xe kia, chỉ nhìn thôi còn chưa đủ mà thậm chí cậu còn cho điều tra kỹ càng cuộc sống của thợ cả trung tâm. Nhưng dù có điều tra về quan hệ xã hội của những người đó thì cũng không thể điều tra ra được có người nào có mối quan hệ mật thiết với Lâm Sĩ Trung cả, có thể nói lần này không thu hoạch được gì.

Ánh mắt Trần Kỳ Chiêu giao nhau với trợ lý Từ đang ngồi phía trước, sau đó cậu lại nhìn về phía Trần Thời Minh

- người vừa lên xe đã bắt đầu xem văn kiện: "Anh đi làm mà mang em theo làm gì thế?"

"Anh đã thảo luận với bố rồi, chuẩn bị giao toàn quyền Phi Hoành cho em." Trần Thời Minh cũng không ngẩng đầu lên: "Vì thế sắp tới em phải đến trụ sở chính."

Trần Kỳ Chiêu chẳng hiểu mô tê gì cả: "Vậy chẳng phải cứ để em đến Phi Hoành là được rồi à?"

Trần Thời Minh: "Dự án Vinh Quang là một dự án trọng điểm trong quý mới, đến lúc đó em sẽ không tránh khỏi việc phải thường xuyên chạy đến trụ sở chính. Anh đã bảo Tiểu Từ chuẩn bị cho em một phòng làm việc ở trụ sở chính rồi, hôm nay sẽ có cuộc họp đầu tiên của năm mới nên anh muốn em đi đến đó để biết thêm những người khác."

Trần Kỳ Chiêu nghe vậy khẽ dừng động tác, trước đó Trần Kiến Hồng từng nói với cậu chuyện đi rèn luyện ở trụ sở chính nhưng sau khi suy nghĩ kỹ càng thì cậu cảm thấy đến tổng bộ quá sớm thì mục đích sẽ trông có vẻ khá lộ, như thế không thuận lợi để cậu bí mật hành động, ban đầu dự định của cậu là đợi một khoảng thời nữa rồi nói.

Nhưng lúc này Trần Thời Minh làm như vậy, ngược lại cũng cho cậu một lý do thích hợp ra vào trụ sở chính công ty...

Trần Kỳ Chiêu suy tư trong giây lát: "Dự án trọng điểm? Anh đã suy nghĩ về vấn đề nhà ở thông minh rồi sao?"

Trần Thời Minh khẽ liếc mắt, anh vốn tưởng rằng Trần Kỳ Chiêu còn hỏi thêm vài câu nhưng không ngờ cậu lại chuyển sang đề tài khác nhanh như thế: "Đúng vậy, anh đã xác định được đối tác rồi, sau khi chắc chắn mọi chuyện sẽ để em đi ký hợp đồng."

Sau khi nói xong, anh chú ý quan sát Trần Kỳ Chiêu mới phát hiện thấy cậu đang nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, dường như cậu không để tâm đến vấn đề này lắm.

Thật ra sau khi suy nghĩ cẩn thận chuyện này thì anh mới đưa ra đề nghị với Trần Kiến Hồng, bản thân anh không hoàn toàn cảm thấy chuyện lúc ấy ký hợp đồng với Nhiếp Thần Kiêu là chuyện trùng hợp, đặc biệt là kết quả sau khi chuyện Phó Ngôn Vũ bại lộ đã luôn làm anh không hiểu rõ được một vài chỗ. Thế nhưng khi Trần Thời Minh đi kiểm tra lại thì thì không hề điều tra được mối liên hệ nào giữa Trần Kỳ Chiêu và sự việc của Phó Ngôn Vũ cả, một sự trùng hợp có thể nói là may mắn nhưng trùng hợp quá nhiều thì không thể nói là may mắn được.

Anh cứ cảm thấy Trần Kỳ Chiêu như thể biết được gì đó nhưng lại không có bất kỳ bằng chứng nào.

Rất nhanh sau đó, xe đã chạy đến công ty.

Trần Thời Minh còn phải đến phòng làm việc để chuẩn bị cho cuộc họp còn Trần Kỳ Chiêu được trợ lý Từ chỉ dẫn đến phòng làm việc mới của mình.

"Cậu hai, nếu có bất kỳ vấn đề nào khác thì cậu cứ gọi cho tôi."

Trần Kỳ Chiêu không nói gì, cậu vẫn đang quan sát văn phòng này, tính riêng tư tương đối tốt, trong phòng không thấy lắp đặt bất kỳ thiết bị giám sát nào.

Nhưng mặt ngoài không có cũng không có nghĩa là sẽ không có người nào đó lén lắp đặt thiết bị nghe lén trong phòng làm việc.

Mặc dù không cùng tầng với Trần Thời Minh và Trần Kiến Hồng nhưng từ bức tường kính của nơi này sẽ có thể nhìn thấy được khu làm việc hành chính. Đối với Trần Kỳ Chiêu mà nói, địa điểm làm việc như vậy quả thật rất thuận tiện cho cậu xác định được người, Trần Thời Minh đã cẩn thận bố trí nơi này, hiển nhiên là cố ý chuẩn bị cho cậu.

Nhưng anh ấy không trực tiếp mở miệng hỏi mà đi thăm dò khắp nơi, có thể thấy Trần Thời Minh chỉ đang hoài nghi chứ không có chứng cứ.

Trần Kỳ Chiêu hơi trầm tư, trong lòng lại nảy ra chủ ý khác.

Nếu có một đồng đội bí mật nhạy bén như vậy thì có lẽ cậu nên nghĩ đến việc tận dụng cơ hội tốt như bây giờ để bắt được Tưởng Vũ Trạch.

Tưởng Vũ Trạch che giấu quá giỏi, ngay cả Vu Kiệt có quan hệ mật thiết với anh ta cũng không thể kéo anh ta xuống nước với mình. Như thế chỉ có thể nói người này làm việc vô cùng cẩn thận, khi có thể lợi dụng được người khác thì sẽ không bao giờ tự ra tay. Trần Kỳ Chiêu đã chú ý đến thông báo lúc trước trong công ty, trong sự kiện của Phi Hoành có sự tham gia của rất nhiều người, tính cả vấn đề chỉnh đốn nội bộ điện tử Nhuệ Chấn, một vài cái tên quen thuộc của anh ta đã bị Trần Thời Minh xử lý.

Ngoài ra còn có một số người không liên quan đến Lâm Sĩ Trung nhưng làm ảnh hưởng đến lợi ích của công ty cũng đã bị thanh lý.

Kiểm tra lại danh sách nhân sự còn sót lại trong công ty, mối nguy hiểm tiềm ẩn lớn nhất vẫn là Tưởng Vũ Trạch.

Những lãnh đạo cấp cao khác cũng có liên quan đến bên ngoài nhưng rốt cuộc bọn họ không dám làm quá mạnh bạo, những người Lâm Sĩ Trung có thể an bài cũng là có hạn, Tưởng Vũ Trạch chưa chắc đã có nhiều người như vậy. Thường thì anh ta sẽ dùng quyền lợi hoặc dùng thứ gì đó kích động người khác làm việc cho anh ta và lặng im không tiếng động lợi dụng người khác để đạt được mục đích của mình. Chuyện này có thể có nhiều khúc mắc khác nhưng tóm lại vấn đề lớn nhất vẫn nằm ở Tưởng Vũ Trạch.

Trần Thời Minh sớm muộn gì cũng sẽ điều tra được thêm nhiều vấn đề khác, sớm muộn gì anh ấy cũng sẽ chú ý đến những người trong công ty đang nhắm vào anh ấy.

Giặc ngoài khó phòng, miễn là Trần Thị tuyển dụng người bên ngoài, không thể hoàn toàn không có sơ hở nhưng những thứ này khó có thể ảnh hưởng được đến Trần Thị trong thời gian ngắn. Kiếp trước, thủ đoạn Lâm Sĩ Trung dùng để lật đổ Trần Thị chỉ đơn giản là gây ra nhiều sự cố của những dự án trong thời gian ngắn, ngăn chặn nguồn hàng của Trần Thị để khiến tài chính Trần Thị lâm vào tình cảnh khó khăn.

Lúc đó Trần Kiến Hồng qua đời, Trần Thời Minh bị liệt, giặc trong giặc ngoài làm rối loạn mọi thứ nên mới có thể sụp đổ nhanh như vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!