Chương 45: (Vô Đề)

"Tại sao hôm nay nhà họ Thẩm lại đến đây thế?" Sau khi Trần Kỳ Chiêu lấy sữa xong thì đứng bên cạnh và hơi chần chừ hỏi quản gia.

"Tối hôm qua ngài Thẩm đã gọi điện cho ông chủ, ban đầu vốn dĩ ông chủ muốn qua nhà họ Thẩm nhưng không ngờ hôm nay ngài Thẩm lại đến đây trước." Quản gia giải thích: "Nhà họ Thẩm đã nhiều năm không ăn tết ở thành phố S, năm nay rảnh rỗi nên lập tức đến đây. Trước kia ngài Thẩm cũng rất thường xuyên đến đây chúc tết vào mùng một."

Ban đầu căn cơ của nhà họ Thẩm ở thành phố S nhưng sau này với tác phong mạnh mẽ vang dội của Thẩm Tuyết Lam trên thương trường thì công ty họ đã sớm có mặt trên con tàu lớn Internet này, phân chia thị trường của chính mình. Trên thực tế bản đồ thương nghiệp của họ đã sớm rộng mở sang các thành phố khác, thành phố B là một trong số đó. Thẩm Vu Hoài học ở ngoài quanh năm, thân thích nhà họ Thẩm không nhiều nên đa số mỗi năm tết đến đều sẽ ăn tết ở thành phố B.

Thế nhưng đúng lúc năm nay Thẩm Vu Hoài ở thành phố S nên nhà họ Thẩm đến đây đón năm mới.

Ký ức của Trần Kỳ Chiêu đối với những chuyện xảy ra khi còn bé khá mơ hồ. Trong ấn tượng của cậu, quan hệ giữa bác Thẩm và bố cậu rất tốt, sau này bọn họ dần ít liên lạc hơn, trong đó cũng có một phần nguyên nhân từ nhà họ Thẩm.

Hôm nay có ba người nhà họ Thẩm đến đây, ngoại trừ Thẩm Vu Hoài thì còn có bác Thẩm và Thẩm Tuyết Lam.

Trần Kỳ Chiêu liếc mắt quét qua vị trí còn trống trên ghế sô pha, cuối cùng cậu lựa chọn ngồi xuống vị trí bên ngoài, bên cạnh cậu là Thẩm Vu Hoài.

Sau khi ngồi xuống, cậu lên tiếng chào hỏi Thẩm Vu Hoài: "Anh Hoài."

Ánh mắt Thẩm Vu Hoài dừng lại trên mái tóc hơi vểnh lên của đối phương trong giây lát, sau đó mỉm cười: "Mới tỉnh dậy sao?"

"Đúng thế." Trần Kỳ Chiêu uống một ngụm sữa: "Hôm qua anh không hề nói gì với em."

Thẩm Vu Hoài: "Sáng nay anh mới nghe được bố nói chuyện này thôi."

Trần Kỳ Chiêu có hơi mất tập trung, cậu đưa mắt nhìn thoáng qua cách ăn mặc hôm nay của Thẩm Vu Hoài, cuối cùng dừng lại trên mắt kính của anh.

Nhận ra được ánh mắt của Trần Kỳ Chiêu, Thẩm Vu Hoài hỏi: "Sao vậy?"

"Không có gì." Trần Kỳ Chiêu hỏi: "Hôm nay anh Hoài đổi mắt kính sao?"

"Đúng thế." Thẩm Vu Hoài nói: "Gọng kính trước đó xảy ra chút vấn đề nên anh mang đi sửa rồi."

Anh hỏi: "Lạ lắm hả?"

"Không hề, trông rất hợp với anh đấy." Trong đầu Trần Kỳ Chiêu chợt hiện lên ánh mắt của Thẩm Vu Hoài tối hôm qua, dường như ở bên ngoài ánh mắt này sáng hơn một chút, mắt Thẩm Vu Hoài cũng không tối đến như vậy.

Thật kỳ lạ, tại sao cậu cứ luôn nghĩ về chuyện này thế?

Trần Kỳ Chiêu dời sự chú ý đi, rất nhanh sau đó cậu đã bị một giọng nữ hấp dẫn.

Ngồi đối diện cậu chính là Thẩm Tuyết Lam và Trần Thời Minh. Hai người họ đang nói chuyện, gương mặt thường xuyên căng chặt của Trần Thời Minh đã buông lỏng khá nhiều và không trưng ra vẻ mặt thối nữa. Tầm mắt Trần Kỳ Chiêu di chuyển khỏi khuôn mặt Trần Thời Minh, cuối cùng dừng lại trên người Thẩm Tuyết Lam.

Bỗng nhiên cậu nhớ tới hình ảnh cả người Thẩm Tuyết Lam mặc tây trang màu đen đứng trước bia mộ ở kiếp trước. Hôm đó trời rất nhiều mây, có rất nhiều người đi qua đi lại nhưng Thẩm Tuyết Lam vẫn đứng trước bia mộ rất lâu, mãi đến khi mọi người đi gần hết thì cô ấy mới đặt bó hoa xuống và rời đi.

Đời này cậu chỉ mới nhìn Thẩm Tuyết Lam từ xa trong bữa tiệc từ thiện của nhà họ Lâm nhưng thật ra hai người Trần Kỳ Chiêu và Thẩm Tuyết Lam đã gặp gỡ không ít lần, đời trước nhà họ Trần phá sản và đã nhận được sự giúp đỡ của nhà họ Thẩm. Trong một số trường hợp nhất định, cậu thường hay gặp Thẩm Tuyết Lam, khi Trần Kỳ Chiêu một mình chống đỡ nhà họ Trần tái gia nhập thành phố S, trong những lúc xã giao cậu từng phải đối mặt với sự trào phúng hoặc làm khó làm dễ từ bốn phương tám hướng, lúc đó Thẩm Tuyết Lam đã từng giải vây giúp cậu.

Thẩm Tuyết Lam thích mặc âu phục quanh năm. Điều khiến Trần Kỳ Chiêu ấn tượng nhất với cô ấy chính là khuôn mặt tươi cười uyển chuyển của cô ấy khi nhẹ nhàng chạm ly với người khác trong bữa tiệc, trông cô ấy mạnh mẽ, biết tự kiềm chế và đôi mắt ấy luôn có thể nhìn rõ tâm tư người ta. Ngay cả khi hai người họ không trao đổi với nhau nhiều lắm nhưng cô đã giúp cậu rất nhiều.

Trần Thời Minh đang trò chuyện với Thẩm Tuyết Lam về lĩnh vực thương mại điện tử đang khá hot gần đây, có điều chưa nói chuyện được bao lâu thì anh ấy liền chú ý tới ánh mắt của Trần Kỳ Chiêu ở phía đối diện. Khóe mắt anh ấy liếc nhìn thoáng qua ly sữa mà đối phương đặt trên bàn, vẻ mặt Trần Thời Minh hết sức kinh ngạc nhìn về phía Trần Kỳ Chiêu.

"Trần Kỳ Chiêu, em vẫn chưa ăn sáng đúng không?" Đột nhiên Trần Thời Minh mở miệng hỏi.

Anh ấy nói xong thì chú ý đến người đối diện, quan sát thấy Trần Kỳ Chiêu nhướng mày thì cho rằng đối phương đang định quay lại quánbar.

Trần Kỳ Chiêu dừng lại: "... Em vừa thức dậy nên không đói lắm, để thêm một lúc nữa đi."

"Bác nghe Tuyết Lam nói, dự án này của Phi Hoành rất khả quan." Bố Thẩm nhìn về phía Trần Kỳ Chiêu: "Nghe nói lần này Tiểu Chiêu đã lập được công lớn cho dự án này."

Nghe được bố Thẩm đề cập đến dự án của Phi Hoành, sắc mặt mấy người nhà họ Trần không hề giống nhau. Quả thật dự án này của Phi Hoành đang được tiến hành rất tốt, nhưng Trần Kỳ Chiêu không thường đề cập đến nó nhưng mỗi lần nhắc tới dự án này thì Trần Kỳ Chiêu luôn phải nói thêm vài câu.

Trần Kỳ Chiêu: "Không tồi ạ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!