Khóa huấn luyện mùa đông của Đại học S bất ngờ đến sau kỳ thi cuối kỳ, trường học của Trần Kỳ Chiêu bắt đầu lúc hai giờ, vốn dĩ tưởng rằng sau khi kết thúc kỳ thi là có thể nhẹ nhàng, ai mà ngờ được trước một tuần, thông báo huấn luyện quân sự được đưa ra. Ban đầu cậu muốn bỏ qua khóa huấn luyện quân sự, chỉ tiếc là đợt huấn luyện quân sự năm nay yêu cầu tham dự, sinh viên không được phép nghỉ quá lâu trừ khi vì lý do sức khỏe, cậu chỉ đành thành thật đi huấn luyện, giao công việc của công ty Phi Hoành cho trợ lý Từ.
Gần đây trợ lý Từ đã điều hành tình hình của công ty Phi Hoành, sau khi ký hợp đồng với Nhiếp Thần Kiêu, anh ta cũng đưa một số người từ trụ sở chính tới.
Nhìn chung không thiếu nhân lực, lại có trợ lý Từ trợ giúp, Vu Kiệt cũng không dám giở trò trước mặt anh, mọi thứ diễn ra rất thuận lợi.
Kỳ nghỉ lễ lớn của Đại học S đến muộn, hơn nữa sinh viên năm nhất còn đang trong đợt huấn luyện quân sự.
Khi những người khác bắt đầu kỳ nghỉ đông, những sinh viên năm nhất vẫn còn đứng trong tư thế quân nhân trong sân thể dục.
Một số dự án của Viện Nghiên cứu cũng đã bước vào giai đoạn tạm nghỉ, Viện Nghiên cứu bộ phận hạng mục cũng tiến vào trạng thái nghỉ ngơi, Thẩm Vu Hoài cùng mấy người bạn trong nhóm cũng được nhàn rỗi. Tuy nhiên bởi vì giáo sư của họ có dạy một số lớp tại Đại học S trong năm nay, thời gian rảnh rỗi bọn họ sẽ tới Đại học S để giúp đỡ giáo sư phân loại thành tích của học sinh, trên đường đi tới tòa nhà văn phòng không thể tránh khỏi việc nhìn thấy một nhóm người đang đứng trên sân thể dục.
"Năm nay Kỳ Chiêu cũng là sinh viên năm nhất đúng không?"
Lưu Tùy nhìn qua sân thể dục, cố gắng tìm mục tiêu từ trong đám người: "Ôi khổ quá, người khác đều được nghỉ, bọn họ vẫn còn phải huấn luyện quân sự."
Tiếng va li kêu lạch cạch lạch cạch, thu hút nhiều sự chú ý của sinh viên bên sân.
Thẩm Vu Hoài: "Em ấy không ở bên này, chắc là ở sân thể dục bên kia."
"Tôi vẫn muốn gặp cậu ấy một chút." Vẻ mặt Lưu Tùy nhẹ nhàng: "Phiền cho cậu rồi, năm nay chắc là cậu không trở về thành phố B phải không?"
"Không về, năm nay người trong nhà ăn tết ở thành phố S."
Thẩm Vu Hoài dành nhiều năm du học ở nước ngoài, thỉnh thoảng gặp phải một khoảng thời gian có các cuộc thi, thường xuyên không trở về thành phố S, vì vậy trong thời gian đó mọi người trong nhà đều dành thời gian đến thành phố B ăn tết, năm sau mới trở về thành phố S. Nhưng năm nay bởi vì anh tới Viện Nghiên cứu số chín, nhà họ Thẩm dự tính sẽ ở tại thành phố S ăn tết, đỡ một chút phiền toái.
Lưu Tùy cười hai tiếng: "Cái này không thể so sánh với cậu, tôi vẫn còn đang đau khổ với bài luận văn, cậu đã viết xong luận văn chỉ chờ giáo sư duyệt bài. Cậu dự định sau khi tốt nghiệp sẽ tiếp tục đến Viện Nghiên cứu để nghiên cứu sâu hơn sao?"
"Có lẽ vậy." Thẩm Vu Hoài cúi đầu nhìn di động, vừa trả lời một vài tin nhắn thì chú ý tới khung chat ở bên trên.
Buổi sáng vừa trò chuyện qua với Trần Kỳ Chiêu, đối phương có thói quen trả lời theo giai đoạn, hiện tại đã tám giờ vẫn chưa thấy trả lời, có chút không quen.
Hôm nay Lưu Tùy trở về thành phố B bằng đường sắt cao tốc, Thẩm Vu Hoài đưa cậu đến ga tàu cao tốc và khi trở về, những người lính áo xanh trên sân thể dục đã giải tán, căng tin đông đến mức không còn chỗ ngồi.[
- Chiêu: Buổi sáng không thấy tin nhắn, buổi trưa không thể ăn được ở căng tin, gần đây có nhiều người, em với Nhan Khải Lân ở ký túc xá gọi cơm hộp.]
[-s: Anh nghe nói buổi tối hai người được nghỉ?]
|
- Chiêu: Ừm, buổi tối là thời gian nghỉ ngơi, sẽ có một buổi biểu diễn vào ngày kia. Anh Hoài đang ở đại học S à?]
[-s: Hôm nay đến đây, buổi tối muốn ăn gì? Anh mang cho hai đứa.]
Trần Kỳ Chiêu ngồi dưới đất, Nhan Khải Lân ở bên cạnh đang ngấu nghiến thức ăn, cậu ta vừa ăn vừa phàn nàn về huấn luyện viên.
Nhan Khải Lân: "Anh à, anh không ăn gì sẽ bị lạnh đó, ăn xong còn phải tiếp tục ra sân thể dục."
Quá nhiều người gọi cơm hộp, việc giao đồ ăn đến ký túc xá quá chậm, lúc ăn xong con chưa kịp chợp mắt để ngủ, lập tức phải ra sân thể dục.
Trần Kỳ Chiêu nhìn tin nhắn, hơi nhíu mày, giống như đang suy nghĩ điều gì.
"Không phải anh nói nói cái web drama đó không có chuyện gì sao? Sao lại cau này thế?" Nhan Khải Lân chợt nhớ tới cái web drama gì đó của anh trai mình hình như sắp bắt đầu phát sóng: "Hay là chiều anh đi tìm thầy quản lý xem, xin nghỉ một ngày đến công ty thử đi? Anh điểm danh cũng được nửa tổng số buổi rồi, chắc sẽ được nghỉ thôi? Chúng ta có thể giả vờ bệnh được mà đúng không?"
Vừa dứt lời không lâu, điện thoại của Trần Kỳ Chiêu vang lên.
Nhan Khải Lân xem người gọi trên màn hình, là Thẩm Vu Hoài.
Trần Kỳ Chiêu đứng lên, đi đến cửa sổ nghe điện thoại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!