Chương 35: (Vô Đề)

Ngôi biệt thự nào đó ở thành phố S, trong dinh thự nhà họ Lâm.

Trong phòng khách tương đối yên tĩnh, Tưởng Vũ Trạch đổ rượu vào ly rượu đặt bên cạnh: "Trong khoảng thời gian này, Trần Thời Minh hành động không ít, có vẻ là chuyện của tiệc tối đã khiến cho anh ta nảy sinh nghi ngờ. Anh ta đang điều tra chuyện có liên quan đến Dật Thành. Mấy tay chân của chúng ta đều bị anh ta tra ra được."

"Trần Kiến Hồng ủy quyền rồi nhỉ... Nhiều năm không có động tĩnh, vừa mới điều tra một cái thì lập tức tra ra được nhiều chuyện như vậy. Kỳ lạ." Lâm Sĩ Trung khẽ nhíu mày: "Cậu ở bên cạnh Trần Kiến Hồng, không có chú ý được gì sao?"

"Trần Kiến Hồng không có gì khác thường" Giọng nói của Tưởng Vũ Trạch hơi trầm xuống: "Chỉ là bên phía Trần Thời Minh không dễ đối phó. Trong khoảng thời gian này, anh ta cũng đã ngừng điều động nhân sự. Dự định sắp xếp hai người vào đoàn đội của anh ta lúc trước chưa vẫn chưa thể thành công. Tôi nghe qua ý của Trần Kiến Hồng, dường như là vì chuyện khoảng thời gian trước nhà họ Trần điều tra ra được gián điệp, khiến cho hai bố con họ dấy lên lòng cảnh giác."

Lâm Sĩ Trung lắc lư ly rượu, nói: "Vậy thì đừng động vào phía Trần Thời Minh. Cậu ta gióng trống khua chiêng như vậy, nhưng cổ đông già trong Trần Thị kia sẽ không từ bỏ ý đồ. Cậu bỏ thêm chút lửa, đế những cổ đông già kia đi làm phiền Trần Thời Minh. Dù sao thì chuyện dính dáng đến lợi ích của họ, họ cũng sẽ không để cho một tên vãn bối cưỡi lên đầu đâu."

Tưởng Vũ Trạch không hiểu, hỏi: "Vậy chúng ta cần thu tay trước không?"

"Bây giờ lại càng không thể thu tay lại. Có vài sự bố trí của chúng ta không quá kín đáo. Một khi thu tay lại thì sẽ khiến cho Trần Thời Minh càng có nhiều thời gian đi điều tra..." Lâm Sĩ Trung uống một hớp rượu, vẻ mặt không nhìn ra được chút bối rối nào, hững hờ dò hỏi: "Đúng rồi, vụ việc kia của Phi Hoành và Dật Thành sắp xếp đến đâu rồi? Tôi nhớ cậu đã đưa Trần Kỳ Chiêu qua bên kia nhỉ?"

Tưởng Vũ Trạch gật đầu: "Đúng vậy."

"Trần Kỳ Chiêu sao rồi?" Lâm Sĩ Trung hỏi: "Cậu cho Vu Kiệt qua đó rồi à?"

Tưởng Vũ Trạch nói: "Trước mắt xem ra Trần Kỳ Chiêu không có quá nhiều vấn đề. Trước đó không lâu, cậu ta cũng bởi vì chuyện trốn học, đi ra ngoài đánh nhau mà vào đồn công an, hình như có chút quan hệ với Viện Nghiên cứu số Chín."

Lâm Sĩ Trung ngừng lại một chút, nghi ngờ hỏi: "Viện Nghiên cứu số Chín? Cậu ta qua bên đó làm gì?"

"Gần đây, người bị đánh vì dính líu đến việc đánh cắp thí nghiệm cơ mật nên bị bắt đi. Nghe nói chuyện này là do khi cậu ta đang đợi người ở giao lộ thì chú ý thấy đối phương đang trộm đồ, sau đó vì xảy ra tranh chấp mới đánh nhau. Sau đó, nghe nói tên trộm đồ Hà Thư Hàng cũng có khúc mắc với người bạn nào đó của Trần Kỳ Chiêu. Nhưng chút tin tức này đều bị Trần Thời Minh giải quyết rồi, không truyền ra được chút phong thanh nào."

Tưởng Vũ Trạch giải thích, nói: "Chuyện này phù hợp với phong cách trước sau như một của Trần Kỳ Chiêu. Khi học cấp 3, cậu ta cũng bởi vì ra mặt cho bạn học mà từng đánh nhau một trận ở bên ngoài."

Lâm Sĩ Trung cười thành tiếng: "Quả là lỗ mãng."

Tưởng Vũ Trạch hơi liếc mắt: "Không chỉ có như vậy, ngoài Phi Hoành ra, cậu ta còn mở miệng nói với Trần Kiến Hồng muốn một công ty giải trí khác, chỉ là Trần Kiến Hồng không đồng ý."

Lâm Sĩ Trung mỉm cười: "Trần Kiến Hồng sẽ không đồng ý. Ông ta muốn nâng đỡ Trần Kỳ Chiêu, kết quả là tên nhóc con này còn chưa giải quyết được chuyện của Phi Hoành, lại còn muốn đụng đến cái khác. Nghe nói chuyện bên phía Phi Hoành, Trần Thời Minh cũng ôm thay cho Trần Kỳ Chiêu nhỉ?"

Ông ta nói tiếp: "Không phải hai bố con họ rất thích nâng đỡ cho bao cỏ này sao? Vậy thì cứ châm lửa từ chỗ của Trần Kỳ Chiêu đi."

Tưởng Vũ Trạch: "Chuyện này đã bố trí trong kế hoạch rồi."

"Không chỉ phải làm cho đám lửa Trần Kỳ Chiêu này bốc cháy... mà có chuyện cũng phải sắp xếp." Lâm Sĩ Trung đặt ly rượu xuống: "Không phải Trần Kiến Hồng thích ủy quyền sao? Vậy thì ra tay với Trần Thời Minh."

Tưởng Vũ Trạch biến sắc: "Tổng giám đốc Lâm, ý ngài là?"

Trong đôi mắt của Lâm Sĩ Trung mang theo vài phần độc ác, nham hiểm: "Có người thích điều tra như thế, vậy thì phải dạy dỗ cho cậu ta nhớ thật lâu, không phải sao?"

Nội bộ nhà họ Trần vừa mới kết thúc cuộc họp quan trọng mỗi quý. Lúc Trần Thời Minh rời khỏi phòng họp, nhận được mặt nặng mày nhẹ của hai cổ đông, rõ ràng vô cùng bất mãn đối với chuyện dao động gần đây trong tập đoàn của anh.

Đối với chuyện này, Trần Thời Minh đã đoán được từ trước. Muốn loại bỏ tai họa ngầm nội bộ thì không thể tránh khỏi việc động vào lợi ích của một số người.

Nhưng chỉ cần Trần Kiến Hồng còn ngồi ở phía trên cao, với phân bố cổ quyền hiện tại của nhà họ Trần, những người này vẫn chưa dám hành động gì lớn.

Trở lại phòng làm việc, trên mặt bàn chất đống mấy tập tài liệu. Trong khoảng thời gian này, Trần Thời Minh gấp rút điều tra những vấn đề khác trong tập đoàn, đặc biệt là đang điều tra những hạng mục liên quan đến Dật Thành đã đến hạn, tiện thể tra ra được vài lỗ hổng công trình, liên tiếp phê bình mấy bộ phận. May mà những vấn đề này phát hiện sớm, nếu không thì đợi đến khi bùng phát lại là một đống hạng mục hao tổn, đến lúc đó, ảnh hưởng xem như không thể so sánh với hiện tại.

Anh đang bàn bạc công việc tiếp theo với người của đoàn trợ lý, dư quang phát hiện thiếu mất một người, dò hỏi: "Trợ lý Từ đâu?"

Mấy người trong đoàn trợ lý bốn mắt nhìn nhau. Sau đó, có một trợ lý nữ lên tiếng giải thích, nói: "Tổng giám đốc Trần, hôm nay trợ lý Từ ra ngoài làm việc rồi?"

"Công việc gì vậy?" Trần Thời Minh kinh ngạc hỏi.

"Là như thế này." Trợ lý nữ lựa lời mà nói, giải thích: "Cậu hai nói muốn ký với vài minh tinh nhỏ, anh Từ đi qua đó hỗ trợ..."

Trần Thời Minh: "..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!