Chương 32: (Vô Đề)

"Ừm." Thẩm Vu Hoài chỉ gật gật đầu, không tiếp tục hỏi thêm, khoé mắt anh lướt qua máy tính bàn của Trần Kỳ Chiêu, chú ý tới thời khóa biểu trên giá đỡ ở bên cạnh.

"Em không theo đuổi idol, chỉ tùy tiện xem chút thôi." Trần Kỳ Chiêu tắt máy tính, cậu đang muốn giải thích hai câu, liền thấy một tia chớp xẹt qua, vang ầm một tiếng toàn bộ phòng ngủ nháy mắt tối sầm lại, ngay sau đó trong ký túc xá gần đó liền phát ra từng đợt âm thanh ai oán.

Thời tiết sấm chớp mưa bão đã làm cúp điện ký túc xá.

Trần Kỳ Chiêu vuốt màn hình điện thoại, trong ký túc xá lập tức sáng lên một ánh đèn, Thẩm Vu Hoài mở đèn pin điện thoại.

"Cúp điện rồi?" Thẩm Vu Hoài đi đến bên cửa sổ, nhìn thấy khuôn viên lớn tối sầm: "Có lẽ là mưa to dẫn tới đường truyện bị trục trặc, nếu sửa chữa vào lúc này, thì chắc là đến buổi sáng ngày mai mới có thể khôi phục."

Bóng tối cuốn theo gió mưa, trên không trung ở phía xa sấm sét ầm ầm.

Trần Kỳ Chiêu cũng không nghĩ tới thời tiết lại đột nhiên trở nên tệ như vậy, cậu tìm điện thoại gửi tin nhắn cho Nhan Khải Lân, lại theo ánh đèn điện thoại đi đến tủ quần áo tìm đồ.

Thẩm Vu Hoài nâng ánh đèn cho cậu: "Có tìm được không?"

Trần Kỳ Chiêu tìm được quần áo: "Nước ấm chắc là không cúp, em đi tắm rửa thay quần áo trước."

Sau khi cúp điện bầu không khí trở nên vô cùng an tĩnh, khi Trần Kỳ Chiêu tắm rửa xong đi ra liền nhìn thấy Thẩm Vu Hoài ngồi ở trên ghế của cậu xem điện thoại, thời gian bất tri bất giác đã gần mười hai giờ, Trần Kỳ Chiêu tìm được gối dự phòng bị đè ở dưới trong tủ quần áo, lúc ấy mua ga trải giường đã mua nguyên bộ, cũng không ngờ lúc này còn có thể dùng tới.

"Em ngủ ở bên trong." Trần Kỳ Chiêu chủ động nói.

Thẩm Vu Hoài nhường chỗ cho cậu.

Không có điện cũng không có gì khác để giải trí, hơn nữa thời gian còn có hơi chậm.

Trần Kỳ Chiêu chú ý tới bên cạnh giường hơi bị lún xuống, lại nhích lại gần phía tường. Giường nhìn thì rất lớn, nhưng thực tế hai người đàn ông trưởng thành nằm hai lên chỉ có thể xem là vừa đủ, động tác hơi xoay người cũng vô cùng rõ ràng, không cẩn thận một chút liền đụng tới đối phương.

Có lẽ là ảo giác của cậu, cậu luôn cảm thấy người ở bên cạnh, trên chóp mũi đều là mùi bạc hà kia.

Cậu không chút để ý mà suy nghĩ, trước kia cũng không phát hiện sữa tắm của cậu có mùi thơm như vậy.

"Trong khoảng thời gian này anh Hoài rất bận sao?" Trần Kỳ Chiêu đổi vị trí: "Gửi tin nhắn cho anh đều trả lời lại rất khuya."

"Ừm, giai đoạn đầu của dự án đã kết thúc, nhóm đang cố đuổi kịp tiến độ, sẽ khá bận." Trong giọng nói của Thẩm Vu Hoài làm việc và nghỉ ngơi đều đặn mang theo vài phần mệt mỏi: "Nhưng mà cũng đã chuẩn bị gần xong rồi, một khoảng thời gian tiếp theo sẽ tương đối rảnh rỗi."

Ánh sáng ngoài cửa yếu ớt chiếu vào, nhưng đủ để nhìn thấy rõ người trong bóng đêm.

Trần Kỳ Chiêu nằm ngửa người ra: "Không chuẩn bị thi đấu nữa sao?"

Thẩm Vu Hoài: "Chuẩn bị, rảnh rỗi là bởi vì thiết bị của Viện Nghiên cứu phải kiểm tra bảo trì, thời gian bọn anh sử dụng phòng thí nghiệm đã bị điều chỉnh."

Bảo trì thiết bị trong phòng thí nghiệm...? Lần này Trần Kỳ Chiêu nghe thấy, lần trước khi ở lớp công khai cũng từng nghe thấy cuộc đổi thoại ngắn của Hà Thư Hàng và Thẩm Vu Hoài. Nếu như bảo trì thiết bị, thì nhân viên ngoài Viện Nghiên cứu đi vào cũng sẽ gia tăng nhỉ?

Trần Kỳ Chiêu nói: "Thời gian bảo trì này rất dài nhỉ?"

"Vẫn ổn, cỡ ba bốn ngày." Thẩm Vu Hoài kiên nhẫn giải đáp: "Có vài dụng cụ sẽ được kiểm tra tương đối cẩn thận."

"Em nghe nói phía anh Hà cũng đang chuẩn bị cho cuộc thi, hình như là thi đấu cùng với anh." Trần Kỳ Chiêu đưa mắt nhìn Thẩm Vu Hoài một cái, thử thăm dò nhắc nhở: "Các anh thi đấu đã xảy ra xung đột sao?"

Cậu nói xong không nghe thấy Thẩm Vu Hoài đáp lời, nhẹ liếc mắt thì bỗng nhiên lại mắt đối mắt với Thẩm Vu Hoài.

Trần Kỳ Chiêu tránh ánh mắt đi, không chút do dự mà dẫn đến đề tài khác: "Em chỉ tò mò, nghe nói bộ phận nghiên cứu của bọn họ cạnh tranh cho các vị trí rất dữ dội, anh Hà chuẩn bị cuộc thi này cũng là vì đảm bảo nghiên cứu."

Thẩm Vu Hoài nói: "Đúng là cậu ấy ở cùng một nhóm thi đấu với anh. Nhưng thi đấu chỉ là yếu tố tham khảo, trên thực tế phía bên bộ phận nghiên cứu hóa chất càng coi trọng tổ chất tổng thể của học sinh hơn, cuộc thi thật sự có thể vì số người tranh cử mà tăng thêm không ít điểm."

Trần Kỳ Chiêu: "Ồ, là vậy sao."

"Ừm." Tầm mắt của Thẩm Vu Hoài dừng trên nam sinh bên cạnh: "Em xác định không ngủ ngủ qua đây một chút sao? Ở giữa còn chút chỗ trống"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!