Chương 27: (Vô Đề)

Trần Kỳ Chiêu nằm viện một tuần, cậu cảm thấy không có vấn đề gì lớn nhưng mấy ngày nay Trương Nhã Chi cẩn thận từng li từng tí, nhất định phải ở thêm vài ngày mới đồng ý cho cậu xuất viện. Cuối cùng, Trần Kỳ Chiêu lấy lý do không theo kịp chương trình học ở trường, nếu không sẽ phải nằm viện thêm một tuần nữa.

Hai ngày trước khi xuất viện, Trần Kỳ Chiêu còn chuyển lời cho Trương Nhã Chi, nhân tiện giải quyết luôn việc kiểm tra sức khoẻ của Trần Kiến Hồng. Vừa hay đều đang ở bệnh viện, nhờ chú Trương đặt lịch hẹn trước ở khoa khám bệnh, tốn một buổi sáng để tiến hành kiểm tra chi tiết đối với Trần Kiến Hồng, kết quả kiểm tra lần này lộ ra không ít vấn đề, tăng mỡ máu là kết quả tất yếu mà Trần Kỳ Chiêu đã sớm dự liệu, tiếp theo là phổi của Trần Kiến Hồng cũng có chút vấn đề.

May mắn là vẫn có thể uống thuốc để kiểm soát nó, nhưng Trần Kỳ Chiêu không thể yên tâm được. Sức khỏe của cả bố mẹ và tai nạn xe hơi của Trần Thời Minh như một quả bom nổ mà không biết trước thời gian, cậu biết kết quả cuối cùng, trước khi đến thời điểm đó thì cậu không thể thả lỏng chút nào.

Hơn nữa sau khi điện tử Nhuệ Chấn kết thúc, nhìn như gió yên sóng lặng, nhưng dường như Lâm Sĩ Trung lại ở đằng sau làm động tác khác.

Trần Kỳ Chiêu đang suy nghĩ, ngay khi cậu nhìn lên thì nhìn thấy Trần Thời Minh đang đứng ở cửa phòng.

"Sao anh lại ở đây?" Trần Kỳ Chiêu kinh ngạc nhìn anh ấy.

Hôm nay Trần Kỳ Chiêu xuất viện, buổi trưa sau khi tan làm thì Trần Thời Minh, anh liếc nhìn chiếc vali bên cạnh giường bệnh: "Tan làm không có việc gì nên qua đây, đã thu dọn đồ đạc cả rồi sao? Mẹ đâu?"

"Sắp xong rồi." Trần Kỳ Chiêu đóng vali lại: "Bà ấy đi làm thủ tục xuất viện."

Trần Thời Minh gật đầu, lướt nhìn qua các vị trí khác của phòng bệnh, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Trần Kỳ Chiêu, anh ấy tiện thể hỏi một việc: "Em đã từng gặp người đấu giá với em hôm đó ở chỗ khác không?"

"Không có." Trần Kỳ Chiêu liếc anh một cái: "Nếu như quen biết cậu ta mà còn dám cướp đồ của em? Không sợ em quay lại tìm cậu ta để tính sổ sao?"

Trần Thời Minh suy nghĩ một chút, mấy ngày nay chuyện anh ấy nhờ trợ lý Từ đi điều tra càng nhiều, chuyện này càng trở nên kỳ quái, giống như buổi tiệc từ thiện không đơn giản như anh ấy dự đoán. Anh ấy dặn dò hai câu: "Sau này bớt gây chuyện ở bên ngoài một chút, uống rượu cũng vậy, mắt mở to ra một chút, ít đi đến những quán bar đó với bọn Trình Vinh, lần này may là có Thẩm Vu Hoài, lần sau uống rượu mà không có ai ở bên cạnh thì em tự biết."

"Anh cũng đừng chỉ lo nói em, anh uống rượu xã giao cũng chẳng ít hơn em." Trần Kỳ Chiêu đẩy vali đi qua người anh ấy: "Mắt của anh cũng mở to ra chút, đừng thêm những người không đàng hoàng ở bên cạnh mình, tự mình lại không nhìn rõ."

Trần thời Minh: "..."

Đúng lúc trợ lý Từ đi qua không hiểu sao 'nằm không cũng trúng đạn, người mỗi lần cùng cấp trên đi ra ngoài để xã giao không phải là anh ta sao!

Trần Kỳ Chiêu kéo vali rời đi, Trần Thời Minh hơi liếc xéo nhìn phòng bệnh, cũng không nhúc nhích. Lúc đến, anh đứng ở cửa phòng bệnh một hồi, vừa lúc nhìn thấy Trần Kỳ Chiêu trong phòng bệnh, lúc đó xung quanh không có ai, Trần Kỳ Chiêu cũng im lặng thu dọn hành lý, một mình ngồi ở trên giường bệnh cũng không nhúc nhích. Mấy ngày nay càng điều tra kỹ càng, anh càng phát hiện ra một vài thứ giống như một lớp sương mù dày đặc không thể đẩy đi, càng điều tra thì càng cảm thấy có nhiều bí ẩn.

Trợ lý Từ: "Ông chủ, còn có gì sót sao?"

Trần Thời Minh phục hồi lại tinh thần: "Nếu trong khoảng thời gian này Trần Kỳ Chiêu yêu cầu cậu điều tra chuyện gì đó, nhân tiện cậu gửi luôn cho tôi một phần tài liệu."

"Điều tra cái gì cũng đưa?" Trợ ký Từ sửng sốt một chút.

Trần Thời Minh nghi ngờ liếc nhìn trợ lý Từ, lặp lại: "Đưa hết."

Sau khi xuống lầu, tình cờ gặp Trương Nhã Chi đã làm xong các thủ tục, mọi người trực tiếp đi đến bãi đỗ xe.

"Mấy ngày này cứ về nhà ở trước, tan học thì bảo lão Lâm đón con về." Trương Nhã Chi giải thích: "Đừng nói đến chuyện trường học, học buổi tối cũng phải về nhà, nếu không thì cứ ở viện đi."

"Con không sao, mẹ không cần phải lo lắng." Trần Kỳ Chiêu cảm thấy mấy ngày nay Trương Nhã Chi có chút khoa trương, cậu chỉ uống nhầm chút gì đó, cũng không phải là bệnh nặng gì, không cần phải quá cẩn thận như vậy.

Mấy người đã lên xe, ngay sau khi vừa đóng cửa xe lại, Trần Thời Minh ở bên cạnh nói: "Mẹ cũng chỉ là muốn tốt cho em, nhưng điều cần nghe thì nên nghe."

Sau khi nói xong, anh chú ý tới ánh mắt của Trần Kỳ Chiêu, giọng điệu trở nên trầm hơn một chút: "Ánh mắt của em là gì vậy?"

Trần Kỳ Chiêu thắt dây an toàn, giọng điệu thản nhiên nói: "Em không tranh cãi với anh."

Không lâu sau khi trở về nhà, Trần Kỳ Chiêu nhận được email từ trợ lý Từ, trong đó có thông tin về chiếc vòng cổ phỉ thuý từ bên kia.

Chiếc vòng cổ này này đối với Lâm Sĩ Trung có ý nghĩa rất lớn, nhưng đối với cậu thì cũng không có tác dụng gì, dù sao nhà họ Trần cũng ít tiếp xúc với ông chủ lớn đó, thứ này không có tác dụng gì, nếu mặt dày gửi qua còn dễ dàng bị hiểu lầm là có ý đồ xấu. Sau bữa tiệc từ thiện, tất cả mọi người đều biết Trần Kỳ Chiêu chụp lấy món đồ này, vậy thì Lâm Sĩ Trung không thể lấy nó từ tay cậu đi, có nghĩa là giá trị của thứ này cũng chỉ như là một món đồ trang sức đẹp đẽ, vừa hay cho Trương Nhã Chi thêm vào bộ sưu tập trang sức.

Một sợi dây chuyền không thể cắt đứt hoàn toàn mối quan hệ của Lâm Sĩ Trung với người đó, nhưng mối quan hệ của Lâm Sĩ Trung với người đó có lẽ không còn sâu đậm như kiếp trước. Dù sao, cái gọi là tín vật định tình của tổ mẫu này, kỳ thật còn liên quan đến quyền thừa kế tài sản của ông chủ lớn kia, vì vậy ông chủ lớn đó đối xử với Lâm Sĩ Trung mới rất ưu ái.

Nhưng kiếp này, Lâm Sĩ Trung tặng đồ khác, không thể so sánh với giá trị của chiếc vòng cổ này, cũng coi như chặt đứt một con đường phía sau của Lâm Sĩ Trung.

Trần Kỳ Chiêu tiếp tục lục tung các email trong hộp thư của mình, cậu nằm viện một tuần nên rất nhiều tin nhắn cậu nhờ người khác bí mật điều tra vẫn chưa xử lý, cậu chỉ có thể dành thời gian để trả lời từng cái một. Muốn đối phó với Lâm Sĩ Trung, trước tiên phải nghĩ biện pháp trừ bỏ Tưởng Vũ Trạch, nhưng ra tay với Tưởng Vũ Trạch không đơn giản như vậy, dù sao tên này cũng không thể so sánh với Tần Hành Phong.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!