"Anh Thời Minh."
Sự xuất hiện đột ngột của Trần Thời Minh khiến những chàng trai đang uống rượu trên ghế dài như gặp phải hổ dữ, lập tức thu lại vẻ ngông cuồng vừa rồi, đặt ly rượu xuống đứng dậy chào hỏi. Trần Thời Minh là ai? Là một trong những người nắm giữ quyền lực quan trọng của tập đoàn Trần Thị, tuổi còn trẻ mà đã ra tay tàn nhẫn quyết đoán trên thương trường, danh tiếng lẫy lừng, ngay cả bố mẹ của họ khi gặp Trần Thời Minh cũng phải tôn trọng, huống chi là bọn họ?
Bọn họ có thể sau lưng căm phẫn oán trách Trần Thời Minh với Trần Kỳ Chiêu, nhưng nếu thực sự gặp Trần Thời Minh, họ đều phải ngoan ngoãn thu mình lại.
Trần Thời Minh: "Khá là náo nhiệt nhỉ?"
"Anh Thời Minh, sao anh lại đến đây?"
Mấy chàng trai nhìn nhau, cuối cùng nhìn về phía Trần Kỳ Chiêu đang ngồi ở vị trí trung tâm ghế dài.
Trần Kỳ Chiêu không nói gì, cũng không động đậy, nhìn Trần Thời Minh bằng ánh mắt vô cùng kỳ lạ.
Trần Thời Minh không nhìn bọn họ, ánh mắt anh ấy rời khỏi bàn tay cầm thuốc lá của Trần Kỳ Chiêu, sau đó nhìn những chai rượu đổ nghiêng ngả trên bàn, anh ấy hỏi: "Hút thuốc uống rượu, Trần Kỳ Chiêu năm nay em bao nhiêu tuổi rồi?"
Trên mặt bàn hơi bừa bộn, gạt tàn đầy những mẩu thuốc lá cháy dở.
Trần Thời Minh rất tinh mắt, ngoài thuốc lá và chai rượu, sàn nhà xung quanh cũng có chút bừa bộn, thậm chí trên người Trần Kỳ Chiêu còn có thương tích, dấu vết cồn i
-ốt trên cánh tay rất rõ ràng.
Trần Kỳ Chiêu ngồi thả lỏng vai trên ghế dài, tay cầm điếu thuốc, đối diện với Trần Thời Minh không hề sợ hãi, thản nhiên ngẩng đầu nhìn anh ấy, cậu nghĩ ngợi một lát rồi nói: "... Hình như không lớn lắm, 18 tuổi thì phải?"
Những người khác: "..."
Ở đây ai mà chẳng biết cậu 18 tuổi!
Hai anh em nhà họ Trần, một người đứng một người ngồi.
Sau khi Trần Kỳ Chiêu nói xong, bầu không khí kỳ lạ càng thêm căng thẳng, như thể sắp bùng nổ đến nơi. Trần Kỳ Chiêu là người như thế nào, cậu ấm nhà họ Trần, thẳng thắn ngang ngược kiêu căng, đừng nói là Trần Thời Minh ở đây, dù bố cậu là Trần Kiến Hồng đích thân đến, cậu muốn nổi nóng thế nào thì nổi nóng thế ấy, hoàn toàn không thèm nhìn sắc mặt ai.
Những người xung quanh không dám lên tiếng, chỉ đành nhìn Trần Kỳ Chiêu bên cạnh, nghe Trần Kỳ Chiêu nói câu đó thì nghĩ bụng tiêu rồi, hai người này chắc chắn sắp cãi nhau rồi.
Mối quan hệ giữa hai anh em vốn dĩ không tốt, bây giờ Trần Thời Minh đích thân đến quán bar bắt người, nếu thật sự náo loạn lên, những chuyện họ suy đoán sau lưng Trần Thời Minh bị phơi bày ra, đám người này chắc chắn sẽ bị Trần Thời Minh ghi vào danh sách đen.
Trần Thời Minh liếc nhìn mấy chai bia trên bàn, thấy lẫn trong đống bia còn có vài chai rượu trắng: "Em giỏi nhỉ."
Trần Kỳ Chiêu: "Cũng chẳng giỏi giang gì, tạm được thôi."
Trần Thời Minh không nói gì, lạnh lùng nhìn cậu: "Giỏi giang thế hay là gọi thêm vài chai nữa, pha rượu trắng với bia vào mà uống?"
Cơ thể trẻ trung khỏe mạnh, không giống như sau này hút thuốc uống rượu làm hỏng mất nửa người, nhưng dù sao cơ thể này cũng chưa uống rượu bao giờ, vừa rồi còn chưa cảm thấy gì, bây giờ hơi rượu xông lên càng thêm đau đầu như muốn nứt ra. Không biết là hơi rượu xông lên muộn hay là do lượng thông tin hỗn loạn trong đầu, Trần Kỳ Chiêu nhìn Trần Thời Minh có cảm giác ảo tưởng và hiện thực giao nhau, cậu bỗng dưng cảm thấy bực bội, nghe không rõ Trần Thời Minh đang nói gì.
Trần Thời Minh thấy Trần Kỳ Chiêu không nói gì, giọng nói cứng rắn hơn: "Trần Kỳ Chiêu."
Trần Kỳ Chiêu ôm đầu đau nhức: "Anh vừa nói gì? Trộn rượu trắng với bia?"
Thấy lửa giận giữa hai anh em ngày càng tăng, mấy chàng trai xung quanh không khỏi đứng ra hòa giải, một người đứng ra nói: "Anh Thời Minh, Kỳ Chiêu nó uống say rồi."
Trần Thời Minh mặc vest chỉnh tề hoàn toàn không hợp với quán bar náo nhiệt này, người này khi còn trẻ thỉnh thoảng sẽ đưa cái kiểu áp bức trên bàn đàm phán vào giao tiếp thường ngày, luôn giữ thái độ của bề trên, mỗi lần gặp mặt đều thuyết giáo, Trần Kỳ Chiêu không thích thái độ này của anh ấy chút nào.
Nhưng may mắn thay, ít nhất Trần Thời Minh trước mắt vẫn còn khỏe mạnh, chút tính xấu đó cũng không đến nỗi không chịu đựng được.
Trần Kỳ Chiêu nghĩ ngợi, định tìm một chủ đề để xoa dịu bầu không khí, cậu hỏi: "Anh tan làm rồi hả? Hôm nay không tăng ca à?"
"Trần Kỳ Chiêu." Trần Thời Minh cố gắng kiểm soát giọng điệu của mình: "Anh tăng ca, sau đó xem em lên tin tức xã hội à?"
Trần Kỳ Chiêu cảm thấy khó hiểu: "Đâu đến mức đó."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!