Chương 16: (Vô Đề)

Thẩm Vu Hoài vừa kết thúc công việc, nghe vậy hỏi lại: "Hỏi bạn của Nhan Khải Lân, cậu ta nói cho anh biết."

Mắt của Trần Kỳ Chiêu nhìn lại điện thoại di động một lần nữa, không để ý trả lời: "Ồ."

Đúng là vòng bạn bè của Nhan Khải Lân có qua lại với của cậu, hỏi số điện thoại cũng không kỳ lạ.

Cậu bất ngờ là Thẩm Vu Hoài tìm cậu, mà không tìm những người khác.

Hai người ăn cơm xong, Thẩm Vu Hoài lái xe đưa cậu về trường học, sau khi đến trường Thẩm Vu Hoài mới quay về Viện Nghiên cứu.

Trần Kỳ Chiêu còn chưa về đến ký túc xá, đã nhìn thấy Nhan Khải Lân đứng ở dưới lầu, nhìn thấy cậu ta chạy thật nhanh tới: "Mẹ nó, vừa rồi em gọi điện thoại cho anh, sao không gọi lại cho em?"

Quá nhiều cuộc gọi làm phiền, sau đó cậu đã bật chế độ máy bay.

Trần Kỳ Chiêu nhìn thấy bộ dáng thở hổn hển của cậu ta, kỳ lạ nói: "Có chuyện gì hả?"

"Đương nhiên là có, anh trai anh ở trên lầu, chờ anh ngay tại cửa ký túc xá."

Nhan Khải Lân tắm xong nghe thấy tiếng gõ cửa nghĩ Trần Kỳ Chiêu về, kết quả mở cửa thì thấy tượng phật lớn Trần Thời Minh, khỏi phải nói việc này quá đáng sợ. Cậu ta giải thích: "Anh ấy đến đây được hơn nửa tiếng rồi, hình như có việc tìm anh nhưng gọi điện thoại anh không nghe, thế là hỏi chuyện với em."

Trần Kỳ Chiêu ngẩng đầu nhìn lên tòa nhà ký túc xá: "Anh ấy vẫn ở đây à?"

"Vẫn còn." Nhan Khải Lân nói: "Anh trai anh còn dữ hơn anh em, em mới mời anh ấy vào ký túc xá ngồi, kết quả anh ấy bắt đầu hỏi vài ba câu, nói lố thì như thẩm vấn, hỏi buổi chiều ở trường đua xe nhóm chúng ta đã làm gì."

Cậu ta nói: "Nhưng mà em thấy anh ấy như đến hỏi tội, nên tìm cớ đi xuống dưới, tính báo tin cho anh, chúng ta có thể tránh thì tránh, có một số việc cứng rắn sẽ phải chịu khổ."

Trần Kỳ Chiêu ồ một tiếng, mặc kệ Nhan Khải Lân ngăn cản, đi thẳng lên lầu.

Nhan Khải Lân ở phía sau không ngăn được, đành phải đi theo sau xem tình huống.

Đến cửa phòng, Trần Kỳ Chiêu nhìn thấy Trần Thời Minh.

Quần áo trên người anh vẫn chưa thay đổi, ăn mặc nghiêm túc như vậy đứng ở cửa, sinh viên cùng tầng đi ngang qua không nhịn được nhìn sang.

Trần Kỳ Chiêu không lên tiếng, đi lên trước mở cửa phòng ngủ.

Trần Thời Minh thấy Trần Kỳ Chiêu, thấy cậu không đóng cửa vì thế đi theo vào.

Nhan Khải Lân vốn đang muốn vô góp vui, nếu đánh nhau sẽ can ngăn, kết quả chưa đợi cậu ta đi vào, cửa phòng đã đóng rầm lại.

"???"

Phòng thật sạch sẽ, đây là lần đầu tiên Trần Thời Minh bước vào phòng trong trường của Trần Kỳ Chiêu, so với trong nhà, có thể nói phòng của trường học quá đơn giản chỉ có giường và máy tính. Anh ấy đưa mắt đánh giá xung quanh, cuối cùng dừng lại trên giá sách bên cạnh mép bàn máy tính, có đặt sách chuyên ngành như tài chính quản trị kinh doanh được để ngăn nắp, thậm chí còn có những ngăn để đầy văn kiện tài liệu.

Trần Thời Minh cũng đã từng trải qua thời đi học, giá sách dùng hay không dùng sẽ có sự khác nhau, anh ấy không thể không nhìn ra được điểm này, hơn nữa trên bàn còn để giấy nháp đã viết, anh ấy không thấy rõ viết gì ở trên, nhưng có thể nhìn ra hình như chủ nhân của bản nháp có tính toán hoặc là chuẩn bị làm cái gì đó.

Nếu là trước kia, Trần Thời Minh nghĩ Trần Kỳ Chiêu dùng máy tính chỉ để lên mạng chơi trò chơi, không thật sự chuyên tâm học kiến thức chuyên ngành, thậm chí anh ấy còn lo lắng có nên mời gia sư cho Trần Kỳ Chiêu hay không.

"Chuyện ở trường đua xe anh đã cẩn thận điều tra, cũng hỏi bạn của em." Trần Thời Minh thu hồi ánh mắt, trở lại chuyện chính: "Chuyện này anh xin lỗi với em, là anh không biết tình huống từ đầu đến cuối trước đó như thế nào, anh hiểu lầm em."

Trần Kỳ Chiêu cởi áo khoác đi vào nhà vệ sinh, nghe vậy thoáng nghiêng đầu: "Anh còn có thể xin lỗi hả?"

Trần Thời Minh mặc kệ giọng điệu của cậu, nói tiếp: "Vấn đề của anh, theo lý nên xin lỗi."

Trần Kỳ Chiêu không để ý đến anh ấy, đi thẳng vào nhà vệ sinh tắm rửa, thay quần áo trên người ra, cuốn thành một cuộn nhét vào máy giặt.

Khi đi ra Trần Thời Minh còn đứng đó, Trần Kỳ Chiêu đè nén cảm giác không thể giải thích trong lòng, cậu bỏ qua chủ đề này, nói thẳng: "Bên điện tử Nhuệ Chấn đến đây bàn chuyện hợp tác, nói rằng muốn mượn Viện Khoa học và Kỹ thuật của công ty làm kênh hợp tác gì đó."

Chuyện của Tần Hành Phong vốn đã không ổn, ban đầu Trần Thời Minh tính điều tra rõ ràng sau đó nói cho Trần Kỳ Chiêu, thấy cậu qua lại gần với Nhuệ Chấn và Tân Hành Phong như vậy, không khỏi nhíu mày: "Em tránh xa thằng nhóc nhà họ Tần một chút, cậu ta không sạch sẽ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!