Nhưng chuyện nhà mẹ đẻ tôi trọng nam khinh nữ từ lâu đã truyền khắp cả vùng.
Bà con họ hàng tránh họ như tránh ôn thần, thẳng tay cầm chổi đuổi họ ra khỏi cửa.
Pháp luật không dung tình, nước mắt của họ trước song sắt chẳng đáng một đồng.
Trước đây, chỉ cần họ khóc lóc om sòm một chút, trong lòng tôi sẽ lập tức dấy lên cảm giác tội lỗi sâu sắc.
Dù chính mình còn đói bụng, tôi cũng phải bớt tiền đi chợ để gom cho đủ mang sang cho họ.
Nhưng trong mắt họ, tôi chẳng qua chỉ là một cái máy rút tiền có thể lấy dùng bất cứ lúc nào.
Những con người từng bám lên người tôi như lũ đỉa hút m.á. u ấy.
Cuối cùng cũng bị chính lòng tham của mình c.ắ. n ngược, ngã nhào vào vũng bùn mà cả đời này cũng không thể bò ra nổi.
11
Mẹ ơi, thu dọn hành lý thôi!
Giọng con gái trong trẻo vang lên, kéo tôi trở về với thực tại.
Con bé từ trong phòng chạy ra, trong tay phất phơ hai tờ lịch trình đã in sẵn.
Con dùng tiền hoa hồng nhận quảng cáo tháng trước đặt xong vé máy bay ra đảo rồi.
Đôi mắt con sáng lấp lánh như cất giấu cả bầu trời sao.
Là vé hạng nhất đó nha! Lần này hai mẹ con mình phải đi ngắm biển cho thật đã!
Tôi đứng sững tại chỗ.
Chiếc bình tưới trong tay hơi nghiêng xuống, giọt nước nhỏ lên nền gỗ rồi loang ra thành một vệt ẩm nhỏ.
Hạng nhất sao? Thế thì đắt lắm nhỉ...
Tôi theo bản năng định xót tiền, nhưng lời vừa đến miệng lại bị tôi nuốt ngược trở vào.
Con gái bước đến, thân mật khoác lấy cánh tay tôi, tựa đầu lên vai tôi.
Mẹ à, kiếm tiền là để tiêu mà. Mẹ đã vất vả nửa đời rồi, cũng đến lúc phải sống cho mình, tận hưởng thật tốt rồi.
Vài ngày sau, tôi đã ngồi trên chiếc ghế hạng nhất rộng rãi và êm ái.
Tiếp viên mang tới khăn nóng và đồ uống tinh tế, nụ cười dịu dàng vừa đủ.
Đối diện với tấm thực đơn dày cộp được đưa tới.
Tôi có chút luống cuống, sợ mình gọi nhầm món rồi lại khiến người ta chê cười.
Con gái ghé lại gần tai tôi, kiên nhẫn giải thích từng món một, còn giúp tôi chọn món tráng miệng hợp khẩu vị nhất.
Tôi học theo dáng vẻ của con, vụng về cài dây an toàn, lòng bàn tay hơi rịn mồ hôi.
Khoảnh khắc máy bay tăng tốc trên đường băng rồi cất lên không trung, cảm giác ép lưng mạnh mẽ khiến tôi vô thức siết c.h.ặ. t t.a. y vịn.
Qua ô cửa sổ máy bay, tôi nhìn những tòa nhà dưới mặt đất dần dần nhỏ lại như những chiếc hộp diêm, từng mảng mây lớn lướt sát bên cánh máy bay.
Đây là lần đầu tiên trong gần năm mươi năm cuộc đời, tôi được đi máy bay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!