Chương 5: (Vô Đề)

Tôi tuyệt đối không thể giao mật khẩu cho họ, để họ biến con gái thành công cụ kiếm tiền.

Lớp giả dối trên mặt chồng tôi lập tức bị xé toạc.

Hắn đột ngột hất tung cả bàn ăn, dầu nóng b.ắ. n lên mu bàn chân tôi, bỏng rát thành một mảng đỏ sưng.

Đồ không biết điều!

Hắn chỉ vào mũi tôi mà c.h.ử. i ầm lên.

Ngày hôm sau, hắn làm ra một chuyện khiến tôi run lên vì giận và sợ.

Hắn vậy mà lại chạy tới gặp giáo viên chủ nhiệm khối của con gái, ép bằng được nhà trường phát thông báo đuổi học.

Cô chủ nhiệm cuống quýt gọi điện cho tôi.

Nghe tiếng ồn ào ở đầu dây bên kia, tôi tức đến mức móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay.

Không chỉ có vậy, mẹ chồng tôi cũng bắt đầu diễn một màn kịch lớn trong khu dân cư.

Bà kéo theo một chiếc ghế nhựa nhỏ, ngồi giữa quảng trường nơi đông người qua lại nhất, hễ gặp ai là lau nước mắt than khóc.

Số tôi khổ quá mà! Con dâu ngày nào cũng cho tôi ăn đồ ôi thiu, còn ăn cắp mấy chục nghìn tệ tiền dưỡng già mà hai ông bà già chúng tôi tích cóp được, mang đi cho con bé con lỗ vốn kia tiêu xài hoang phí!

Vừa khóc lóc, bà vừa đập đùi, diễn chân thật đến mức không ai nhìn ra sơ hở.

Hàng xóm láng giềng vốn dĩ đã thích nghe chuyện thị phi.

Trước đó vì chuyện tôi bị bạo hành rồi báo cảnh sát, mọi người còn thương cảm tôi.

Nhưng bây giờ bị mẹ chồng lật trắng thay đen như vậy, chiều gió lập tức đổi chiều hoàn toàn.

Tôi đi chợ sáng mua cải thảo.

Dì Lý bán rau thẳng tay hất nắm lá rau vào mặt tôi, còn nhổ một bãi rồi nói:

Đồ sói mắt trắng bất hiếu với người già, rau nhà tôi không bán cho cô!

Tôi đi trên đường, sau lưng đầy những ánh mắt và lời xì xào sắc như d.a.o.

Những gương mặt vốn còn ôn hòa trước kia, giờ khắc này đều biến thành lũ ác quỷ muốn nuốt sống người khác.

Ác ý ngoài đời tôi còn chưa nuốt trôi, thì cơn bão trên mạng lại một lần nữa cuốn trở lại.

Khu bình luận dưới tài khoản bỗng tràn vào mấy trăm tài khoản trắng mới đăng ký, đồng loạt để lại những lời bình ác độc giống hệt nhau.

Ngay sau đó, có người tung ra mấy tấm ảnh mờ nhòe.

Trong ảnh, tôi mặc chiếc áo khoác cũ chằng chịt miếng vá, đang cúi người lục lọi bìa carton trong thùng rác.

Dòng chú thích vô cùng kích động:

Bà mẹ nghèo khổ cái gì chứ, toàn là kịch bản thôi! Người phụ nữ này từ lâu đã ký hợp đồng với công ty MCN rồi, cố tình mặc đồ rách rưới để bán t.h.ả. m kiếm thương cảm, mọi người đừng để bị lừa!

Đồ l.ừ. a đ.ả. o cút khỏi mạng đi, lấy con gái ra câu kéo chú ý đúng là ghê tởm!

Những tin bôi nhọ được sắp đặt kỹ lưỡng ấy lan đi như ôn dịch.

Những người hâm mộ vốn yêu thích mẹ con tôi cảm thấy mình bị lừa, tức giận bấm bỏ theo dõi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!