Chương 3: (Vô Đề)

Tôi gom mấy thùng giấy rỗng mình đã để dành, cộng thêm mười tệ cuối cùng còn lại trong túi,

đổi với ông ấy lấy một chiếc điện thoại thông minh cũ, màn hình đã bị chảy mực.

Lắp sim vào, kết nối với mạng không mật khẩu nhà bên cạnh,

tin nhắn của con gái lập tức hiện lên.

Là mấy tấm ảnh.

4

Trong ảnh, con bé mặc chiếc áo lông vũ đã bạc màu vì giặt quá nhiều lần, đứng dưới chân dãy núi tuyết trắng xóa.

Ánh nắng chiếu lên gương mặt trẻ trung của con.

Cả người con như đang phát sáng, trong mắt ánh lên thứ rực rỡ mà trước giờ tôi chưa từng được thấy.

Tôi trốn trong phòng vệ sinh chật hẹp bí bách.

Ngồi trên nắp bồn cầu, dùng những ngón tay thô ráp khẽ vuốt lên hình ảnh con gái trên màn hình.

Mảng đen chảy mực che khuất mất nửa bầu trời, nhưng vẫn không thể che được nụ cười rạng rỡ của con.

Đẹp thật.

Chỉ cần có thể khiến con bé cười như một đứa trẻ bình thường,

thì những trận đòn tôi phải chịu trong căn nhà này, tất cả đều đáng giá.

Dù màn hình chiếc điện thoại cũ đã nhòe hỏng, tôi vẫn có thể đọc rõ những lời nhắn trên nền tảng video ngắn ấy.

Cư dân mạng vẫn đang giục tôi cập nhật tiếp dưới tài khoản, muốn xem tình hình tiếp theo của con gái.

Trong phần bình luận, có một cư dân mạng dùng ảnh đại diện là một bé gái hỏi tôi:

Cô ơi, nếu cô yêu con gái mình đến vậy, tại sao trước đây cô chưa từng nghĩ đến việc đưa chị ấy ra ngoài chơi?

Nhìn thấy câu hỏi đó, tôi sững người thật lâu.

Đúng vậy, tại sao chứ?

Tôi thành thật gõ từng chữ trên bàn phím, trả lời cô bé ấy:

Bởi vì tôi không có tiền. Thẻ lương của cả nhà đều nằm trong tay mẹ chồng, hơn năm nghìn tệ đó là số tiền mấy năm nay tôi mua thức ăn rồi chắt bóp từng hào từng đồng mới để dành được. Trước kia, ngay cả nghĩ đến hai chữ du lịch tôi cũng không dám.

Bình luận trả lời ấy vừa được đăng lên không bao lâu, bên dưới đã lập tức tràn vào vô số lời phản hồi.

Xin lỗi cô, trước đó cháu đã trách nhầm cô rồi.

Thì ra cô sống khổ như vậy, cháu còn tưởng cô là kiểu phụ huynh trọng nam khinh nữ, thật sự xin lỗi cô.

Cả màn hình đầy những lời xin lỗi khiến hốc mắt tôi đỏ bừng lên.

Trong số những lời nhắn ấy, có một người bày cách cho tôi.

Cô à, cô không thể nhịn như thế mãi được nữa!

Lần sau nếu ông ta còn đ.á.n. h cô, cô đừng ngốc nghếch đóng cửa chịu đòn nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!