Chương 8: (Vô Đề)

Cố Họa ra sức giãy giụa, bịch một tiếng quỳ gối trước mặt Cố Uyển Như, không màng tay đau, dùng sức giật khăn tay bao tay ra, xòe hai lòng bàn tay.

Khóc nói: "Trưởng tỷ, người yêu sâu đậm cô gia, vốn dĩ không tình nguyện để ta hầu hạ cô gia, người để Ngân Chi cố ý làm bỏng tay ta, còn đưa ta đi kính trà cho Quốc Công gia, không phải là để Quốc Công gia nảy sinh thương xót nhìn trúng ta sao?

Trưởng tỷ, hiện giờ người đã được như nguyện, Quốc Công gia đã nhìn trúng ta rồi, ta sẽ không làm chướng mắt người và cô gia nữa a. Trưởng tỷ, người khuyên nhủ cô gia, buông tha ta đi."

Sắc mặt Mộ An trong nháy mắt trở nên khó coi, nhìn chằm chằm đôi tay kia, tuy đã bôi t.h.u.ố.c, nhưng vẫn sưng đỏ lợi hại, còn chảy dịch vàng.

Quay đầu nhìn về phía Cố Uyển Như: "Cố Uyển Như, nàng để nàng ấy tối nay hầu hạ ta, vì sao phải cố ý làm tay nàng ấy bỏng thành như vậy?"

Cố Uyển Như cuống lên: "Ta sao có thể cố ý làm bỏng chứ? Là Ngân Chi pha trà quá nóng, Cố Họa tự mình không cẩn thận bị bỏng. Ta vốn là đưa ba người các nàng cùng đi, nhưng nửa đường Ngân Chi bị nàng đ.á.n. h đổ ấm bạc cũng bị bỏng, ta để Kim Quỳ cùng Ngân Chi trở về bôi t.h.u.ố.c, cho…"

"Cho nên, nàng ấy và Ngân Chi đều bị bỏng, vậy vì sao nàng chỉ đưa nàng ấy đi gặp phụ thân? Nàng là muốn để nàng ấy cố ý tới làm Gia ghê tởm đúng không?"

Ánh mắt Mộ An âm ngoan.

Cố Họa cúi đầu nức nở khóc.

Nàng ngược lại muốn xem, khi trong lòng phu thê chôn xuống một cái gai, liệu còn có thể ân ái như lúc ban đầu?

Cố Uyển Như lần đầu tiên thấy biểu tình Mộ An đáng sợ như vậy, sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, không màng đến thiết lập nhân vật hiền lương thục đức, một phen nắm lấy tóc Cố Họa, ép nàng ngẩng đầu lên.

"Tiện nhân! Dám can đảm châm ngòi ân ái giữa ta và lang quân! Ngươi dám trèo cao phụ thân! Là muốn tìm c.h.ế. t sao?"

Cố Họa không màng da đầu đau như bị xé rách, vội vàng từ trong tay áo móc ra Tuyết Liên Ngọc Dung Cáo và t.h.u.ố. c trị bỏng.

"Đây là phần thưởng Quốc Công gia cho ta."

Cố Uyển Như hơi ngẩn ra, buông tóc Cố Họa, muốn lấy lọ t.h.u.ố. c xem.

Mộ An một phen đoạt lấy: "Tuyết Liên Ngọc Dung Cáo!"

"Đây chính là cống phẩm Tây Vực ngàn vàng khó cầu a. Ta biết Hoàng thái hậu từng thưởng cho phụ thân một bình, hôm trước ngón tay Yêu Yêu bị bỏng, ta xin Chu quản gia, ông ấy nói phụ thân muốn giữ lại tự dùng. Phụ thân cư nhiên nỡ cho ngươi?"

Tiểu xướng phụ cũng xứng!

Cố Uyển Như tức giận đến mức suýt chút nữa buột miệng thốt ra.

Đầy mắt hồ nghi nhìn chằm chằm Cố Họa: "Phụ thân thưởng cho ngươi khi nào? Sao ta không biết?"

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Cố Họa lau nước mắt: "Sau khi trưởng tỷ kính trà trở về, phân phó Đông Mặc đưa tới."

"Đông Mặc?" Cố Uyển Như đầy bụng lửa, nghẹn đến khó chịu.

Phụ thân chỉ thưởng cho nàng ta hai thớt gấm vóc rách nát, lại thưởng cho tiểu hồ ly tinh cống phẩm Tây Vực? Hơn nữa còn cố ý vòng qua nàng ta?

Chẳng lẽ phụ thân hôm nay vừa nhìn liền mê mẩn tiểu hồ ly tinh rồi?

Phụ thân không phải không gần nữ sắc sao?

Cố Uyển Như và Mộ An nhìn nhau, hai người đều có chút chần chờ.

Liên quan đến tập tước, bọn họ không thể không cẩn thận.

Cố Uyển Như tròng mắt xoay chuyển: "Lang quân, phụ thân thưởng t.h.u.ố.c, là vì nàng bị bỏng nghiêm trọng, cũng không phải nhìn trúng nàng. Quý nữ khắp kinh thành đều muốn gả cho phụ thân đấy, phụ thân ai cũng không coi trọng, lại há có thể coi trọng một nô tỳ do di nương sinh ra?"

Mộ An cảm thấy rất có lý, nhìn chằm chằm Cố Họa đang quỳ trên mặt đất tóc mây tán loạn, hừ lạnh: "Tối nay Gia cứ muốn ngươi, phụ thân thương ta, tự nhiên sẽ không cùng con trai tranh nữ nhân."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!