Chương 5: (Vô Đề)

Thấy Cố Uyển Như hành lễ cáo lui chuẩn bị đi, Cố Họa quyết tâm.

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

Rảo bước đuổi theo, dùng giọng nói chỉ có Cố Uyển Như nghe thấy thì thầm.

"Trưởng tỷ, kính trà mới có thể thể hiện sự kính trọng của tỷ đối với Quốc Công gia, nếu muốn để lại ấn tượng tốt cho Quốc Công gia, chi bằng kính trà xong hãy đi?"

Cố Uyển Như vốn dĩ không cam lòng, chỉ là nhất thời không có cách nào.

Được Cố Họa nhắc nhở, nàng ta vô cùng tán đồng.

Trước mắt đích xác là cơ hội thể hiện hiếu tâm, sau này không biết khi nào mới có thể gặp lại cha chồng.

Cố Uyển Như mặt dày, xoay người phúc thân: "Phụ thân, con dâu muốn kính trà cho người, để tỏ lòng hiếu thảo. Nếu không, lang quân trở về sẽ trách cứ con dâu không hiểu quy củ."

Động tác nhỏ của Cố Họa đều rơi vào trong mắt Mộ Quân Diễn.

Nhìn tiểu nha đầu cụp mắt thuận tai, đáy mắt chậm rãi dấy lên gợn sóng.

Tối hôm qua to gan lớn mật, hôm nay ngay cả ngẩng đầu nhìn hắn cũng không dám rồi?

"Được thôi." Ngữ điệu nam nhân kéo dài âm cuối, lộ ra vài phần ý vị sâu xa.

"Dâng trà." Chu Thuần Vũ phân phó gã sai vặt.

Cố Họa vội nói: "Để nô tỳ làm cho."

Nàng cúi đầu, đi thẳng đến trước mặt gã sai vặt: "Mời tiểu ca đưa ta đến trà thất."

Cố Uyển Như rất hài lòng, như vậy mới thể hiện ra nàng ta dạy dỗ nô tỳ bên người có phương pháp.

Quyền quản gia nàng ta nhất định phải lấy được.

Gã sai vặt nhìn Chu Thuần Vũ một cái, thấy ông ta gật đầu: "Cô nương mời đi theo tiểu nhân."

Hai người một trước một sau vào trà thất cách vách, gã sai vặt lặng lẽ liếc nhìn phía sau, xác định không có ai, mới dám thấp giọng nói: "Cô nương không cần động thủ, tiểu nhân pha xong, cô nương bưng ra ngoài là được."

Gã sai vặt là người hầu hạ Ung Quốc Công đọc sách, tên là Đông Mặc.

Cố Họa chính là từ chỗ hắn đổi lấy giờ giấc Chủ quân hồi phủ tối qua.

Cớ nàng dùng là Thiếu phu nhân muốn biết Chủ quân giờ nào hồi phủ, muốn chuẩn bị đồ ăn dâng lên kính hiếu tâm.

"Vẫn là để ta làm đi."

Giọng nói mềm mại tận xương của Cố Họa, nghe khiến tai Đông Mặc đỏ đến nhỏ m.á.u.

Đông Mặc thấy nàng đưa tay qua, vội vàng tránh ra, lại liếc mắt nhìn thấy lòng bàn tay nàng tất cả đều là bọng nước sưng đỏ, sợ tới mức kinh hô.

"Tay của cô nương làm sao vậy?"

Cố Họa vội làm động tác im lặng: "Đông ca đừng kêu, chuyện ta bị thương không thể để người ta biết được."

Đông Mặc hạ thấp giọng, lo lắng nói: "Bỏng nặng như vậy, không bôi t.h.u.ố. c tay sẽ hỏng mất."

Cố Họa mắt hạnh ửng đỏ: "Không sao đâu, ta không pha trà ngon, trưởng tỷ sẽ phạt ta."

Đông Mặc kinh ngạc há to miệng: "Trưởng tỷ? Cô nương là muội muội ruột của Thiếu phu nhân? Vậy sao cô nương lại mặc y phục thị nữ, còn tự xưng nô tỳ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!