Chương 17: (Vô Đề)

Xích Vũ ngẩn người chớp mắt hai cái, trong nháy mắt hồi thần, vội vàng phất tay, quát khẽ: "Xoay người!"

Tất cả mọi người lập tức tỉnh táo, đồng loạt xoay người, nín thở không dám ho he.

Mộ Quân Diễn mặc kệ bọn họ, tâm không tạp niệm, chỉ lo ôm người trong lòng, nghiêm túc, nhẹ nhàng từ từ độ khí cho nàng.

Giữa hai hơi thở giao hòa, thiếu nữ rốt cuộc cũng hít sâu một hơi, ngay sau đó bắt đầu th* d*c.

Trái tim đang thắt lại của Mộ Quân Diễn bỗng nhiên buông lỏng, theo bản năng ôm c.h.ặ. t người vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về lưng nàng, trầm giọng nói: "Không sao rồi, đừng sợ, có ta ở đây."

Đầu Cố Họa đau như b. úa bổ, ong ong nổ vang.

Cảm nhận được từng luồng không khí tràn vào cổ họng, lập tức khiến nàng sống lại.

Toàn thân vô lực dựa vào l.ồ. ng n.g.ự. c ấm áp, giữa những hơi th* d*c, nàng mờ mịt mở mắt ra, phát hiện xung quanh không có nước.

Đôi mắt ngập tràn lệ quang ngơ ngác nhìn khuôn mặt trước mắt, trong mắt toàn là màn nước, không nhìn rõ mặt mũi, chỉ cảm thấy hắn phảng phất như thiên thần giáng lâm... Là thần tiên sao?

Trái tim Cố Họa bỗng chốc sụp đổ, tủi thân vùi mặt vào l.ồ. ng n.g.ự. c thần tiên, gắt gao túm lấy vạt áo hắn, "oa" một tiếng khóc lớn.

"Ta chưa từng hại người, ngay cả con kiến cũng không dám giẫm. Ta đói ba ngày ba đêm, xin được nửa cái màn thầu cũng cho ăn mày ăn, ta không làm chuyện thương thiên hại lý, ta nghe lời di nương và trưởng tỷ, mặc cho các nàng chà đạp, nhưng tại sao các nàng nhất định phải hủy hoại ta! Tại sao chứ?"

Nửa cái màn thầu?

Trong lòng Mộ Quân Diễn khựng lại, mày rậm nhíu c.h.ặ.t.

Nghe tiếng khóc tê tâm liệt phế của thiếu nữ, vạt áo bị nước mắt nàng thấm ướt, dù là người g.i.ế. c người vô số, nhìn quen sinh ly t. ử biệt, vậy mà cũng cảm thấy sâu trong tim, mạc danh kỳ diệu bị nhói đau, không nhịn được ôm c.h.ặ. t người nhỏ bé vào lòng.

Trái tim hắn cũng bị nước mắt của nàng ngâm đến chua xót từng cơn.

Đây đều là nghiệp chướng do Mộ An gây ra!

Đôi mắt đen của Mộ Quân Diễn như tôi qua hàn băng.

"Đừng sợ."

Chu Thuần Vũ và Chu Chỉ Lan bọn họ cũng không kìm được đỏ hoe mắt.

Tiếng khóc của người trong lòng im bặt.

Mộ Quân Diễn cúi đầu nhìn, người nhỏ bé nhắm nghiền hai mắt, cuộn tròn trong lòng hắn thành một cục nhỏ.

Ngất đi rồi.

Không kịp suy nghĩ nhiều, hắn bế ngang người lên, chạy thẳng vào phòng ngủ, nhẹ nhàng đặt lên giường, kéo chăn bọc kín người nàng lại.

Tất cả mọi người đều kinh ngạc trừng lớn mắt.

Phòng ngủ của Chủ quân chưa từng cho phép nữ nhân bước vào.

Giường, càng là không cho người tùy tiện chạm vào.

Mộ Quân Diễn nhìn chằm chằm người trên giường, hồi lâu không thấy phủ y đi theo vào, quay đầu quát: "Phủ y, nhanh lên."

Phủ y hồi thần, xách hòm t.h.u.ố. c chạy tới: "Dạ dạ dạ dạ, tới đây."

Chu Chỉ Lan kéo Đông Mặc xoay người chạy đi: "Ngươi mau cho người đun nước, lát nữa hỏi phủ y kê t.h.u.ố. c ngâm tắm, Cố cô nương e là nhiễm phong hàn, dùng d.ư.ợ. c d.ụ. c ngâm cho toát mồ hôi."

"Được." Đông Mặc vội vàng đi ngay.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!